Mặc dù đã nghỉ hè, họ vẫn đọc sách đến khuya.
Đồng hồ chỉ 1 giờ rưỡi sáng, Từ Uyển vừa làm xong bài tập, thu dọn xong chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi.
Hà Bất Ngôn nghe động tĩnh, quay đầu liếc cậu một cái, vạch trần: "Không phải nói sẽ học thâu đêm sao?"
Từ Uyển nhướng mày, ngay lập tức quay đầu giả vờ hướng về phòng bên cạnh để "tố cáo": "Mẹ ơi, Hà Bất Ngôn nhất quyết bắt con học thâu đêm!"
Muộn như vậy, người lớn đã ngủ hết, Từ Uyển hạ giọng thật thấp, chỉ làm cho có vẻ.
Hà Bất Ngôn bị trêu cho bật cười, tay đặt lên môi khẽ cười, ngoài miệng lại nói: "Nhàm chán."
Từ Uyển đứng dậy, duỗi người, khóe môi nhếch lên một đường cong nhỏ: "Phải nói là, mách lẻo thật sự rất sảng khoái. Sau này cậu đừng chọc tớ nha, kẻo tớ không kiềm chế được mà chạy đi tố cáo đấy."
Hà Bất Ngôn vẫn cười: "Cậu thật sự quá ấu trĩ."
Từ Uyển ngoắc ngoắc ngón tay với hắn, đáy mắt tràn đầy hứng thú: "Thật lòng hay thử thách, chơi không?"
Hà Bất Ngôn nhận ra ý đồ của Từ Uyển, thu lại nụ cười trên môi nói: "Không chơi."
Từ Uyển coi như không nghe thấy, tiếp tục nói theo ý mình, vẻ mặt đắc ý, nhại giọng Trình Tư, cười không ngớt: "Cậu thích Toán hay Vật lý?"
Hà Bất Ngôn lập tức đen mặt, không nói gì, quay sang làm việc của mình.
Từ Uyển kinh ngạc trước tốc độ biến sắc của hắn, nhướng mày: "Giận à?"
Hà Bất Ngôn không lên tiếng, tay vẫn thao tác không ngừng.
Từ Uyển càng thêm hứng thú, giọng lại lười nhác: "Hà Bất Ngôn, sao cậu không nói gì?"
Hà Bất Ngôn vẫn không quay đầu, nhưng vẫn mở miệng: "Không. Tớ làm xong đề này đã, lát nữa ngủ."
Từ Uyển hỏi: "Đề nào vậy? Toán hay Vật lý?"
Hà Bất Ngôn: "... Cậu cố ý đấy à."
Từ Uyển cười đến nước mắt sắp trào ra: "Ai nha, bị nhìn ra rồi."
Náo loạn một lúc, cuối cùng cũng lên giường tắt đèn ngủ.
Bóng đêm ngoài cửa sổ đang nặng nề, Từ Uyển nhắm mắt lại, ủ ê cơn buồn ngủ.
Từ giường trên truyền xuống giọng Hà Bất Ngôn, trầm ấm lọt vào tai: "Ngủ ngon."
Từ Uyển vẫn nhắm mắt: "Im miệng mà ngủ đi."
Hà Bất Ngôn không nhịn được, cong cong môi, nhắm mắt lại ngủ.
Hà Linh nói là bảo họ buổi sáng ngủ thêm một lát, nhưng đồng hồ sinh học không cho phép, hơn 6 giờ họ đã tỉnh.
Từ Uyển vươn tay phải chạm vào giường trên, hỏi: "Trên lầu tỉnh chưa?"
Giường trên truyền đến động tĩnh, sau đó Hà Bất Ngôn ló đầu ra, nhìn xuống dưới: "Sao?"
Từ Uyển nói: "Dậy hay ngủ thêm, cậu chọn đi."
Hà Bất Ngôn tiếp tục nhìn xuống nói: "Tớ muốn đi chạy bộ."
Từ Uyển suy nghĩ một hồi rồi nói: "Vậy tớ cũng đi thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!