Chương 4: (Vô Đề)

Sau khi làm xong và kiểm tra một bộ đề thi, thời gian vẫn còn thừa mười ba phút so với quy định.

Từ Uyển tựa lưng vào ghế, vươn vai thư giãn, rồi cầm điện thoại tắt báo thức.

Nghỉ năm phút, nhắm mắt thư giãn, sau đó cậu sẽ làm một bộ đề Hóa học.

Tầng giữa của giá sách chất đầy các bộ đề thi, tất cả đều đang chờ cậu tiếp tục ôn luyện.

Tầng dưới là những bộ đề đã làm xong, được phân loại theo từng đơn vị bài học, thuận tiện cho việc lấy ra xem lại và ôn tập sau này.

Vào ngày 11/11, khi người khác đều bận tích trữ giấy vệ sinh hay đồ sinh hoạt, Từ Uyển lại tích trữ đề thi và sách tham khảo. Ước chừng số lượng đó đủ cho cậu làm đến tận ngày 6 tháng 6 năm sau.

Nghĩ đến đây, Từ Uyển mở điện thoại kiểm tra xem sách đã được giao chưa.

Chỉ có bộ Ngũ Tam là đã được gửi đi.

Bộ sách này hơi đắt, Từ Uyển cố tình đợi đến 11/11 mới mua, được giảm chút nào hay chút đó.

Thoát khỏi ứng dụng Taobao, cậu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Như bị ma xui quỷ khiến, Từ Uyển lại bấm mở WeChat.

Không có ai nhắn tin cho cậu.

Từ Uyển nhìn thấy tài khoản của Hà Bất Ngôn thì khẽ nhíu mày.

Qua mọi biểu hiện, có thể thấy Hà Bất Ngôn chẳng hề phản đối cuộc hôn nhân giữa Hà Linh và Từ Phúc Phúc. Ngược lại, hắn dường như còn rất coi trọng, chủ động kết bạn với cậu như muốn ném ra "cành ô liu" hữu nghị, thái độ thân thiện, hòa nhã

- hoàn toàn không giống như Vương Xán nói, là kiểu người lạnh nhạt, khó gần.

Từ Uyển bấm vào xem trang cá nhân của Hà Bất Ngôn, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ

- hắn đang muốn làm thân.

Nhưng ý nghĩ đó vừa xuất hiện, cậu đã tự gạt đi.

Nhà cậu có gì đáng để người ta lấy lòng đâu

- chưa đến mức khá giả, nhà cửa cũng chẳng nằm trong khu giải tỏa, đối phương thật sự không có lý do gì để chủ động thân cận với mình.

Vòng bạn bè của Hà Bất Ngôn trống trơn, chẳng có lấy một bài đăng.

Từ Uyển "chậc" một tiếng, khóa màn hình điện thoại.

Cậu cầm lấy tập đề Hóa học bên cạnh, tiếp tục cắm cúi làm bài.

***

Phòng của Từ Uyển hướng ra phố, từ cửa sổ nhìn xuống là con đường lớn, mỗi ngày đều có thể nghe thấy tiếng xe chạy qua.

Từ Phúc Phúc sợ ảnh hưởng đến việc học của cậu nên từng đề nghị đổi phòng, nhưng cậu đã từ chối.

Từ Uyển khá thích như vậy

- thỉnh thoảng trong lúc làm bài tập lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Giữa ban ngày, xe cộ qua lại tấp nập, nơi nơi đều có câu chuyện của riêng nó.

Mùa hè thì oi bức, mùa đông lại tiêu điều, nhưng cuộc sống vẫn có chút gì đó đáng yêu.

Ngoài cửa vang lên tiếng dép lê dẫm trên nền nhà, nặng nề mà kéo dài

- nghe tiếng bước chân thôi cũng biết là Từ Phúc Phúc đang lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!