Giữa trưa, họ ăn cơm xong trở về phòng học thì bị giáo viên Vật lý gọi đến văn phòng.
Trong văn phòng còn có một nữ sinh, buộc tóc đuôi ngựa, lộ vầng trán, gương mặt lạnh lùng.
Giáo viên Vật lý nói: "Sau này mỗi ngày vào buổi trưa và sau khi tan học, các em đều đến đây, thầy sẽ dạy thêm cho các em một chút."
Từ Uyển hiểu ra, theo bản năng liếc sang nữ sinh kia, đoán chừng cô gái ấy chính là một trong những ứng cử viên tham gia cuộc thi.
Cậu chủ động chào hỏi, nở một nụ cười tươi:
"Chào cậu, tớ là Từ Uyển."
Nữ sinh quay đầu nhìn cậu một cái, hầu như chưa đầy một giây đã quay lại, giọng nói cũng lạnh lùng:
"Thái Tĩnh Nghị."
Từ Uyển sửng sốt một chút, quay nhìn Hà Bất Ngôn.
Hà Bất Ngôn trên mặt không hề lộ biểu cảm, rũ mắt xuống, im lặng.
Sao cậu thấy hai người họ có phần giống nhau nhỉ.
Ba người ngồi ở một chiếc bàn, Từ Uyển ngồi giữa, bên trái là Hà Bất Ngôn, bên phải là phiên bản nữ của Hà Bất Ngôn.
Giáo viên Vật lý đưa cho họ một bộ đề thi Olympic các năm trước, có một số câu được khoanh đỏ bằng bút, nói: "Các em làm thử trước đi, lát nữa thầy sẽ giảng."
Chỉ còn mười lăm phút nữa là vào học, giáo viên Vật lý đứng dậy, nói:
"Hôm nay đến đây thôi, các em về phòng học chợp mắt một lát, đỡ phải ngủ gật vào buổi chiều."
Từ Uyển cười nói: "Cảm ơn thầy."
Cậu nói xong, Hà Bất Ngôn cũng nói lời cảm ơn theo, Thái Tĩnh Nghị sững sờ, cũng khẽ nói lời cảm ơn.
Như thể lời cảm ơn được truyền tiếp từng người một.
Ba người rời khỏi văn phòng, Thái Tĩnh Nghị học lớp 5, phòng học cách lớp 1 khá xa, cách vài lớp và cầu thang lớn ở giữa. Cô ấy về phòng học trước, Từ Uyển lịch sự nói câu tạm biệt.
Trên hành lang trống vắng, chỉ còn lại cậu và Hà Bất Ngôn, phần lớn học sinh khác đều ở trong phòng học, chuẩn bị vào học hoặc đang nghỉ ngơi.
Sợ tiếng nói sẽ ảnh hưởng đến học sinh trong phòng học, Từ Uyển hạ giọng rất thấp, nói chuyện với Hà Bất Ngôn: "Tớ thấy Thái Tĩnh Nghị kia rất giống cậu."
Hà Bất Ngôn hơi bất ngờ hỏi: "Giống chỗ nào?"
Từ Uyển nghĩ một chút nói:
"Đều rất lạnh lùng với người khác."
"Tớ không có." Hà Bất Ngôn nhíu mày, trực tiếp phản bác.
Từ Uyển nhướng mày, vừa định nói gì, Hà Bất Ngôn lại nói: "Tớ không lạnh nhạt với cậu."
Từ Uyển lặng lẽ nuốt lời muốn nói, Hà Bất Ngôn nói cũng đúng.
Cậu có thể cảm nhận được Hà Bất Ngôn đối với mình rất đặc biệt.
Từ Uyển hạ mắt nhìn xuống nền nhà sạch sẽ, giấu đi những cảm xúc bất thường trong mắt.
Hà Bất Ngôn nhìn cậu, giọng bình thản bổ sung:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!