Hà Linh nói một tràng dài, Từ Uyển gần như không thể từ chối.
Việc từ chối cũng phải xem đối tượng. Nếu là Từ Phúc Phúc, Từ Uyển sẽ dứt khoát từ chối, giữ nguyên lập trường của mình. Nhưng Hà Linh thì khác
- với bà, cậu thật sự không biết mở miệng thế nào.
Hà Linh nhìn cậu, dò xét sắc mặt, giọng càng thêm dịu dàng: "Tiểu Uyển?"
Từ Uyển khẽ cắn răng, ngẩng đầu: "Được ạ."
Hà Linh lập tức mỉm cười, nụ cười mang chút vui mừng. Bà hỏi tiếp:
"Con có muốn dì đi cùng con đến gặp ông chủ xin nghỉ không?"
"Không cần đâu." Từ Uyển nói, "Con tự đi được rồi. Họ đều là người dễ nói chuyện, chắc sẽ đồng ý thôi."
Ăn trưa xong, Từ Uyển chuẩn bị ra ngoài. Cậu về phòng, mặc thêm áo len rồi khoác áo ngoài.
Hà Bất Ngôn ăn chậm hơn cậu một chút. Khi ăn xong trở về phòng, hắn thấy Từ Uyển đang định ra ngoài, liền sững lại hỏi: "Lại qua nhà Vương Xán à?"
"Hôm nay không đi." Từ Uyển vừa chỉnh lại cổ áo khoác vừa đáp, "Sáng nay Vương Xán nhắn tin cho tớ, nói cậu ta cùng ba mẹ qua nhà bà ngoại mừng sinh nhật. Hai hôm nay không cần sang."
Hà Bất Ngôn hỏi: "Vậy cậu đi đâu?"
Từ Uyển liếc nhìn hắn một cái:
"Đi tìm cô Hà xin nghỉ việc. Tớ bị dì thuyết phục rồi."
Hà Bất Ngôn bước lại, lấy áo khoác, thong thả mặc vào, giọng nói nhàn nhạt: "Cậu sẽ không bị mẹ tớ thuyết phục đâu."
Hắn cúi đầu, từ tốn cài khuy áo từ dưới lên, không ngẩng đầu, nói tiếp: "Chỉ là không thể từ chối thôi."
"À ha." Từ Uyển bật cười, tâm trạng bỗng thấy tốt lên một chút, "Cũng hiểu chuyện ghê đó, em trai Bất Ngôn?"
"Đừng gọi tớ là em."
"Thế gọi là gì?" Từ Uyển vẫn cười, cố tình nói, "Lão Nhị?"
Vừa dứt lời, Hà Bất Ngôn ngước mắt, nhìn cậu thật sâu.
Ánh mắt ấy quá mức hàm ý, khiến Từ Uyển lập tức nhớ tới lần trước cùng Vương Xán nói nhảm, bảo rằng không muốn cậu ta làm "lão nhị", cũng không muốn có liên hệ cơ thể với cậu.
Từ Uyển cười không ngừng:
"Có liên hệ cơ thể với cậu thì không sao, cậu đâu có thấp như Vương Xán, lại cao, còn có cơ bắp... Ôi chết tiệt, không đúng, lão nhị của tớ đâu cần cơ bắp."
Hà Bất Ngôn suýt không nhịn được cười, khóe mắt và đuôi mày đều lộ rõ ý cười.
Từ Uyển liếc nhìn hắn: "Lần này nghe hiểu rồi à? Tiến bộ nhanh ghê."
"Lần trước là các cậu đổi đề tài quá nhanh, từ xếp hạng thành tích nhảy thẳng sang chuyện đó."
Hà Bất Ngôn cài xong khuy áo cuối cùng, buông tay xuống, nhìn Từ Uyển: "Tớ đi cùng cậu tới quán ăn."
Từ Uyển sững người: "Cậu đi theo làm gì?"
Hà Bất Ngôn mặt không biểu cảm, đáp gọn:
"Giải khuây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!