Vào buổi sáng mùa đông có sương mù, thường là một ngày nắng ráo.
Ánh nắng ấm áp từ từ lên cao, chiếu rọi khắp sân trường. Ánh sáng xuyên qua từng ô cửa sổ của lớp học, khiến gương mặt các học sinh đang nghe giảng trở nên sáng bừng, tràn đầy sức sống thanh xuân.
Từ Uyển tựa người thoải mái bên cửa sổ. Phần lớn cơ thể cậu đều được nắng chiếu, ấm áp đến mức chỉ cần chạm tay lên cánh tay cũng cảm nhận được hơi ấm lan tỏa trên đồng phục.
Tiếng chuông tan học vang lên. Giáo viên trên bục giảng thu sách, ra lệnh:
"Được rồi, nghỉ ngơi đi."
Lên lớp 12 dường như không còn nghi thức nữa. Lớp trưởng không ra lệnh đứng lên, các bạn học cũng không chào thầy cô mà phần lớn gục đầu xuống bàn, tranh thủ nghỉ ngơi từng chút một.
Nhưng hôm nay ánh nắng thật ấm áp, không ít người trong lớp đều ra hành lang tắm nắng.
Từ Uyển không ra ngoài, cả buổi sáng gần như đều được ánh nắng chiếu rọi, mơ hồ cảm thấy hơi nóng. Hôm nay mặc hơi nhiều, cậu liền kéo khóa đồng phục xuống, để lộ chiếc áo len cổ tròn màu xanh biển và chiếc cổ thon dài trắng nõn.
"Ê, cậu có lạnh không?" Cậu dùng chân chạm nhẹ vào Hà Bất Ngôn.
Hà Bất Ngôn tay trái chống má, hơi khép mắt, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tối qua ngủ không ngon, cả buổi sáng tinh thần hắn hơi uể oải.
Bị Từ Uyển chạm, hắn khẽ nhíu mày, chậm rãi xoa vùng trán hơi đau, giọng có phần bất đắc dĩ: "Không lạnh."
Từ Uyển cười nói:
"Tớ còn tính nếu cậu không tắm nắng được, thì chúng ta đổi chỗ."
"Hả?" Hà Bất Ngôn chăm chú nhìn cậu, không chớp mắt.
"Hay là," Từ Uyển suy nghĩ một chút rồi hỏi, "Cậu ngồi xích lại đây, cùng nhau phơi nắng?"
Hà Bất Ngôn trầm ngâm một lát, rồi im lặng kéo ghế qua, một bên ghế chạm vào ghế Từ Uyển, khoảng cách giữa hai người gần hơn hẳn.
Từ Uyển hơi sững người, nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt: "... Gần quá."
Hà Bất Ngôn như không nghe thấy, lại trở nên mệt mỏi uể oải hơn, giọng khàn khàn:
"Tớ buồn ngủ quá."
Từ Uyển lập tức nhớ đến chuyện đó. Cậu thầm lắc đầu: Việc vận động tay phải quả thật hao tổn tinh thần, nhất là dưới áp lực học tập nặng nề thế này.
Cường lực tự xử, tinh khí bay sạch.
Trước đây giáo viên Ngữ văn cũng đã nhắc bài này, sao không nghe lời người lớn nhỉ.
Từ Uyển mím môi, nhìn Hà Bất Ngôn, chần chờ nói:
"Hay là... cậu dựa vào vai tớ nghỉ ngơi một chút?"
Hà Bất Ngôn vốn đang nhắm mắt. Vừa nghe xong, mắt hắn đột nhiên mở to, đôi mắt đen láy lộ ra ánh sáng sâu thẳm khó đoán, dường như không thể tin nổi.
Từ Uyển vỗ vỗ vai phải, ngẩng cằm lên:
"Dựa đi."
Ánh mắt Hà Bất Ngôn theo tay cậu rơi xuống vai. Hắn có chút do dự: "Thật sự có thể?"
"Vớ vẩn." Từ Uyển tặc lưỡi, "Dựa hay không dựa? Cho cậu một giây suy nghĩ, không dựa thì thôi nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!