Chương 22: (Vô Đề)

Rạp chiếu phim tối om, hơi ấm từ mọi phía tràn vào. Bộ phim bắt đầu, giọng nhân vật chính vang khắp phòng chiếu.

Từ Uyển cảm thấy không khí hơi ngột ngạt, kéo khóa áo khoác xuống một chút, lộ ra chiếc áo len xám bên trong.

Hà Bất Ngôn nghe tiếng động, ánh mắt rời khỏi màn hình, quay sang nhìn Từ Uyển.

"Nhìn gì vậy?" Từ Uyển đối diện ánh mắt hắn, hạ giọng cực thấp, giọng còn hơi nghiêm, "Lần đầu tiên tớ nắm tay con trai, cảm xúc còn chưa ổn định, cậu đừng làm phiền tớ."

Khi Hà Bất Ngôn nắm tay cậu, Từ Uyển nổi hết da gà, theo phản xạ hất tay ra. Nhưng Hà Bất Ngôn lại nhẹ nhàng nắm chặt, không để cậu phản kháng.

Từ Uyển tuy thường xuyên khoác vai hay kề sát người khác, nhưng kiểu lòng bàn tay áp vào mu bàn tay này… sức tác động quá lớn, khiến cậu nổi đầy da gà. Ngồi xuống ghế hồi tưởng lại, đầu vẫn còn tê rần.

Hà Bất Ngôn muốn cười nhưng nhìn bộ dạng kia của cậu, hắn đành nhịn. Hắn mím môi, kìm nụ cười vừa hé trên môi, nhưng khóe mắt vẫn ánh lên ý cười nhàn nhạt, làm nét mặt hắn dịu dàng hơn hẳn, không còn lạnh lùng như thường ngày.

"Cậu không phải nói là không nhìn rõ đường sao?" Giọng Hà Bất Ngôn rõ ràng mang theo ý cười, giọng điệu ôn hòa, "Tớ sợ cậu ngã."

Từ Uyển tặc lưỡi:

"Tớ thà bò qua cũng không để cậu nắm tay, kỳ cục lắm. Bị người khác nhìn thấy còn tưởng chúng ta là một đôi, lại còn chọn hàng ghế phía sau, không chừng họ sẽ nghĩ linh tinh."

Hà Bất Ngôn nghiêng mặt, ánh sáng chiếu lệch trên khuôn mặt hắn, càng làm nổi bật gương mặt tuấn tú và các đường nét góc cạnh.

Giọng hắn hạ thấp hơn:

"Đừng để ý ánh nhìn của người khác."

"Biết mà, cậu chẳng quan tâm mấy thứ đó." Từ Uyển lắc đầu, thầm thở dài trong lòng, "Được rồi, cũng không sao, tập trung xem phim đi, vé cũng mất hai mươi tệ rồi."

Xem xong phim, họ ra ngoài thì cũng gần đến giờ ăn trưa.

Từ Uyển lên Meituan mua phiếu giảm giá, rồi đi ăn lẩu thịt cua.

Hà Bất Ngôn chưa từng ăn món này. Nhìn nồi thức ăn được bày ra, cả nồi nguyên liệu hầm chung trông thật mềm nhừ, hắn khẽ nhíu mày.

Từ Uyển ngồi đối diện, để ý thấy biểu cảm của hắn, liền hỏi: "Không thích à?"

"Cũng không phải, chỉ là chưa ăn bao giờ nên hơi nghi ngờ vị của nó." Hà Bất Ngôn cụp mắt, cầm đũa gắp miếng bánh gạo, nhìn chăm chú một lúc mới đưa vào miệng.

"Thế nào?" Từ Uyển hỏi.

Hà Bất Ngôn nhai kỹ, lông mày nhăn lại dần dần giãn ra. Hắn đặt đũa xuống, nói: "Cũng được, vị không lạ."

"Ăn nhiều một chút đi, Tử từng nói lẩu thịt cua ở nhà Lại Mập là ngon nhất." Từ Uyển trêu chọc, cũng gắp đồ ăn cho mình, vừa nói vừa đưa mắt nhìn hắn.

**Tử là biệt danh tôn kính xưng Khổng Tử.

"Thử món khác đi, ở đây có chân gà này." Nói rồi, cậu gắp một chiếc đưa sang chén Hà Bất Ngôn, "Cậu ăn thử đi."

Hà Bất Ngôn cụp mắt nhìn chằm chằm chiếc chân gà trong chén, cầm đũa mà không động đậy.

Thần sắc Từ Uyển khựng lại, nụ cười trên mặt hơi nhạt: "Sao vậy?"

"Tớ không quen để người khác gắp đồ ăn cho mình." Hà Bất Ngôn vẫn cụp mắt, thấp giọng nói.

Từ Uyển thoáng đổi sắc mặt, nhưng nhanh chóng kiềm chế, cười cười nói:

"Được rồi, hiểu rồi, vậy cậu gắp trả cho tớ đi."

Hà Bất Ngôn ngẩng lên, nhìn thẳng cậu. Một lát sau mới mở miệng: "Nhưng… là cậu thì được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!