Chương 18: (Vô Đề)

Từ Uyển thường xuyên không nghiêm túc, có thể nói chuyện tào lao với bất cứ ai, nhưng đây vẫn là lần đầu cậu tương đối "chính thức" trêu Hà Bất Ngôn.

Cậu nghiêng đầu nín cười nhìn Hà Bất Ngôn, muốn xem phản ứng của hắn.

Hà Bất Ngôn thoáng liếc, bình thản nhìn thẳng vào mắt cậu.

Từ Uyển nhướng mày, ý cười tinh nghịch trong mắt càng rõ.

Hà Bất Ngôn mím môi, cuối cùng cũng mở miệng: "Quần áo ở đâu? Tớ không thấy."

Từ Uyển: "..." Anh chàng này làm gì cũng nghiêm túc quá nhỉ?

Cậu chỉ là nói cho vui, muốn trêu Hà Bất Ngôn thôi, nào có nhìn chằm chằm vào quần áo phơi của mấy cô gái đâu, như vậy thì b**n th** mất.

Hà Bất Ngôn lướt qua cậu, lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đúng lúc này, tiếng chuông vào học vang lên như cứu tinh.

Từ Uyển lặng lẽ thở phào, dùng khuỷu tay đẩy nhẹ Hà Bất Ngôn:

"Đừng nhìn nữa, vào học rồi, mau quay lại chỗ ngồi đi."

Giáo viên tiếng Anh tiến lên bục giảng, cả lớp đứng dậy chào.

Hà Bất Ngôn đứng lên, nghiêng mắt nhìn Từ Uyển, đôi mắt đen nhánh ánh lên chút thắc mắc.

Chỉ đến khi giáo viên ôn lại kiến thức của tiết trước, giữa tiếng đáp lác đác của học sinh, Hà Bất Ngôn dường như mới hiểu ra.

Hắn hơi cúi đầu, cơ thể nghiêng sát về phía Từ Uyển, khuỷu tay cũng đặt lên bàn đối phương. Giọng vốn hơi khàn lại được hạ thấp, càng thêm trầm ấm:

"Từ Uyển, vừa nãy cậu có đang trêu tớ không?"

Từ Uyển vừa nghe liền cười, cũng lặng lẽ cúi người xuống, ánh mắt mang theo nụ cười:

"Mới biết à, em trai Bất Ngôn?"

Hà Bất Ngôn nhíu mày.

Một lúc lâu sau, giữa hai lông mày hắn vẫn nhíu lại, dường như đang suy nghĩ:

"Vậy tớ có nên đỏ mặt không, như vậy cậu sẽ vui chứ?"

Từ Uyển cảm thấy Hà Bất Ngôn thật sự rất thuần khiết.

Cách hắn nói chuyện và đối đãi với người đều xuất phát từ trái tim, không hề che giấu.

Rất tốt, nhưng cũng... hơi khó hiểu.

Quá thuần khiết nên không dễ hòa nhập vào tập thể. Cá tính quá nổi bật sẽ bị một số người xem là khác người.

***

Trên bục giảng, giáo viên Sinh học đang giảng bài hùng hồn, hai bên khóe miệng có bọt nước bọt trắng. Một số kiến thức được lặp đi lặp lại, mỗi lần giảng xong thầy lại thấm thía nhắc thêm:

"Dạng đề này chắc chắn sẽ ra trong kỳ thi đại học, năm trước năm kia đều có, các em phải nhớ kỹ. Tổ hợp Tự nhiên đặc biệt quan trọng, đừng xem thường!"

Từ Uyển gần như khắc ghi vào đầu. Cậu chống đầu bằng một tay, lười biếng nhìn bảng.

Chuông tan học đã reo từ lâu, thỉnh thoảng có học sinh lớp khác đi ngang cửa lớp, mỗi người đi qua đều thu hút phần lớn ánh mắt của học sinh trong lớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!