Sáng hôm sau, Từ Uyển tỉnh dậy rất sớm, ngồi dậy học thuộc từ vựng một lúc.
Cậu ngủ say đến mức suýt quên trong phòng còn có người khác. Khi đang đọc được mấy từ, cậu nghe thấy tiếng trở mình từ giường tầng trên, liền lập tức dừng lại, quay đầu nhìn.
May mà Hà Bất Ngôn vẫn chưa bị đánh thức.
Thế là cậu đổi sang học thuộc thầm trong lòng.
Một lúc sau, Hà Bất Ngôn cũng tỉnh.
Hắn ngồi dậy, theo bản năng nhìn xuống giường dưới, vừa khéo chạm phải ánh mắt Từ Uyển ngẩng lên.
Từ Uyển cười: "Tỉnh rồi à?"
Hà Bất Ngôn giơ tay xoa mắt, khẽ đáp. Giọng hắn còn vương chút khàn khàn, lười biếng của người vừa tỉnh ngủ: "Cậu dậy sớm thế?"
Từ Uyển nhìn đồng hồ nói: "Một tiếng trước."
"Mấy giờ rồi?"
"7 giờ rưỡi."
"Muộn vậy sao?" Hà Bất Ngôn nhíu mày, xốc chăn lên, "Tớ cũng nên dậy."
Hà Bất Ngôn xuống giường đi rửa mặt. Từ Uyển nhìn theo, lúc này mới để ý áo ngủ của hắn in đầy những hình Doraemon nhỏ xinh.
Từ Uyển sửng sốt một giây, rồi bật cười.
Hà Bất Ngôn nhìn cậu với vẻ khó hiểu, ánh mắt hỏi:
"Cậu cười gì vậy?"
Từ Uyển thu lại nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt vẫn còn lấp lánh: "Không có gì."
Hà Bất Ngôn theo ánh mắt cậu nhìn xuống áo mình, sắc mặt lập tức biến đổi, xấu hổ giải thích:
"Mẹ tớ mua cho tớ mà..."
Thấy Từ Uyển nghiêm túc gật đầu, không hiểu sao hắn càng thêm ngượng, mặt hơi nóng bừng:
"Tớ đã nói với bà ấy, bảo sau này đừng mua mấy bộ quần áo ấu trĩ như vậy nữa..."
Từ Uyển nén cười, tiếp tục gật đầu.
Một người thường ngày nghiêm túc, lãnh đạm mà khi rơi vào tình huống xấu hổ lại khá thú vị, lẩm bẩm giải thích một đống chuyện.
Hà Bất Ngôn rõ ràng nhìn thấy ý cười trong mắt cậu, biết nói nhiều cũng vô ích, sắc mặt hắn liền nghiêm túc, không nói lời nào rời khỏi phòng.
Đợi hắn rửa mặt xong quay lại, Từ Uyển đã ra phòng khách ăn sáng. Hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm, thay xong áo ngủ.
Hà Linh nấu mì, thêm chút nước canh sườn tối qua. Mì dai ngon, nước canh đậm đà.
Bà ấy nấu ăn rất giỏi, còn hơn cả chủ quán bên quán A Hà.
Từ Uyển ăn hai bát mì, cầm bát định rửa thì bị Hà Linh kịp thời gọi lại:
"Cứ để đó, không cần con rửa, lát dì sẽ rửa."
Từ Uyển nhìn mọi người vẫn còn đang ăn sáng trên bàn. Trước kia chỉ có cậu và Từ Phúc Phúc, ăn xong đều tự rửa bát của mình. Nhưng bây giờ... Cậu nghĩ một lát, cảm thấy chỉ rửa mỗi bát của mình cũng không hay lắm, bèn gật đầu, đặt bát lên bồn rửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!