Chương 12: (Vô Đề)

Sợ Vương Xán chết quá thảm, Từ Uyển thay đổi kế hoạch, sau khi làm xong việc ở chỗ A Hà liền trực tiếp đi tìm Vương Xán.

Thông thường, cậu dạy kèm cho Vương Xán vào chiều cuối tuần, nhưng cuối tuần trước có việc đặc biệt nên xin nghỉ không đi.

Ba mẹ Vương Xán đều làm kinh doanh, tự thân lập nghiệp, vợ chồng cùng nhau phấn đấu, hai người đều rất mạnh mẽ và có chủ kiến. Họ yêu cầu Vương Xán rất nghiêm khắc, muốn cậu ta sang năm thi đại học ít nhất phải đậu đại học nhóm 1.

Vương Xán cũng chịu áp lực rất lớn.

Thành tích của cậu ta trong lớp được coi là trung bình khá, chủ yếu do môn Vật Lý và Toán kéo điểm xuống, hơi thiên về lệch môn.

Thời buổi này không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ ngáy ngủ và lệch môn.

Lệch môn rất nguy hiểm, kéo tụt vài chục điểm, mà các môn khác cũng không quá xuất sắc. Với thành tích hiện tại của cậu ta, nhiều nhất cũng chỉ đậu đại học nhóm 2, nếu đậu được nhóm 1 thì thật sự là xuất thần, mồ mả tổ tiên như bốc khói.

Từ Uyển giải thích với ba mẹ Vương Xán cũng khá thiếu tự tin, dù sao họ thật sự đã sai. Giờ nói nhiều cũng không có tác dụng, cách duy nhất là thừa nhận lỗi và vạch ra tương lai tươi sáng.

May mắn ba mẹ cậu ta cuối cùng hết giận, cho phép họ đi học.

***

Vương Xán ngồi phịch xuống ghế trong phòng. Cậu ta quay đầu nhìn cánh cửa phòng, do dự một chút nhưng vẫn không khóa trái. Quay lại, tức giận mà phàn nàn:

"Ba tao còn muốn tao thi 985, 211, ông ấy thật không biết trình độ học tập của tao sao? Muốn tao đậu 985 thì chắc phải từ đời tổ tiên đến đời thứ mười tám đều tập trung ra trận giúp mới được."

Từ Uyển ngồi trên chiếc ghế khác, một tay đặt trên bàn: "Được rồi, đừng tự phủ định mình, bài tập làm xong chưa?"

Vương Xán thở dài nặng nề, nói:

"Buổi chiều đã làm xong hết rồi."

"Không tồi đâu." Từ Uyển cười cười, "Bài tập đưa tao xem, tao kiểm tra một chút."

***

Sau khi dạy kèm xong cho Vương Xán, đã là 11 giờ tối.

Đêm đã khuya, ba Vương Xán muốn đưa Từ Uyển về, nhưng cậu từ chối một cách nhẹ nhàng.

Từ Uyển đạp xe đạp ra khỏi khu dân cư. Giữa đường, điện thoại lại vang lên. Cậu tưởng Từ Phúc Phúc vừa gọi xong lại nhắn tin, nên dừng xe, chân dài chống xuống đất, rút điện thoại ra xem.

Hà Bất Ngôn: [Tớ mua khoai nướng.]

Từ Uyển giật khóe miệng, hơi bất lực, lại cất điện thoại vào. Cậu nắm chặt tay lái, tiếp tục đạp xe, ngẩng mặt đón gió lạnh.

Đạp khoảng hai mươi phút, cuối cùng về đến nhà.

Mặt Từ Uyển đã bị gió thổi cứng đờ.

Cậu khóa xe, xoa mặt rồi mở cửa kính bước vào nhà.

Ánh đèn quầy bán đồ ăn vặt sáng rực, Từ Phúc Phúc vẫn ngồi trước quầy thu ngân, đang xem phim. Nhìn thấy Từ Uyển trở về, ông lập tức thở phào nhẹ nhõm:

"Cuối cùng cũng về rồi, dì con nấu canh sườn, mau lên lầu uống một bát cho ấm người."

Từ Uyển đáp một tiếng, vừa đi lên lầu vừa tháo mũ xuống.

Vừa lên lầu, đã ngửi thấy mùi canh sườn thơm nồng, dường như lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong nhà.

Hà Linh ngồi trên sofa phòng khách, trước mặt trên bàn để một chồng tài liệu, đang cầm điện thoại trao đổi với phụ huynh học sinh. Nghe thấy tiếng bước chân, bà chưa kịp gửi xong tin nhắn đã đặt điện thoại xuống, đứng lên cười:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!