Chương 106: Phiên ngoại 1

Bữa tiệc tối.

Từ Uyển diện một bộ vest thẳng thớm, trên môi là nụ cười ôn hòa. Đứng trước mặt cậu là một cặp vợ chồng lớn tuổi. Người đàn ông là người Ý, thời trẻ từng tạo dựng sự nghiệp lẫy lừng, danh tiếng vang dội trong giới thương trường.

Có cơ hội quen biết ông ấy đã là vinh hạnh lớn, Từ Uyển luôn giữ thái độ khiêm tốn, hạ giọng trò chuyện cùng ông ấy.

Bà cụ mỉm cười lắng nghe. Dù đã ngoài bảy mươi, từng cử chỉ vẫn toát lên vẻ tinh tế và thanh nhã. Ánh mắt hiền từ của bà ấy khẽ chuyển, dừng lại ở chiếc nhẫn trên tay Từ Uyển khi cậu nâng ly rượu. Đợi hai người tạm dừng câu chuyện, bà ấy mới dịu dàng hỏi: "Từ, cậu kết hôn rồi sao?"

Từ Uyển nghe vậy, cúi mắt nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình, khóe môi vô thức cong lên: "Vẫn chưa, nhưng cũng gần như vậy rồi."

Hai ông bà nhìn nhau, mỉm cười đầy thấu hiểu: "Cô ấy cũng là người Trung Quốc sao?"

Từ Uyển cúi đầu cười khẽ, giọng mang theo vài phần dịu dàng:

"Người yêu của cháu là nam. Cậu ấy là người Trung Quốc, hiện cũng đang ở New York."

Lão phu nhân hiểu ý, tự nhiên đổi cách xưng hô, mỉm cười:

"Cậu ấy chắc hẳn cũng rất ưu tú."

Trở về từ yến tiệc, Từ Uyển hạ kính xe, để làn gió đêm dịu nhẹ ùa vào.

Hà Bất Ngôn gọi điện tới. Cậu chống một tay bên cửa sổ, ngón tay thon dài đặt nơi thái dương, nụ cười nơi khóe môi có chút lơ đãng, nhưng lại dịu dàng hơn cả màn đêm:

"Ừm… sắp về rồi, đang trên đường. Gấp thế à? Nhớ anh rồi hả?"

Xe dừng trước một căn biệt thự. Từ Uyển xuống xe, ngẩng đầu nhìn ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, nụ cười càng đậm hơn.

Hà Bất Ngôn nghe tiếng động liền ra mở cửa. Hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều, vẻ non nớt hoàn toàn biến mất, khí chất thanh lãnh càng thêm rõ nét. Nhưng—

Ánh mắt Từ Uyển chợt thay đổi, bỗng bật cười, đưa tay lau vết bột mì trên má hắn: "Tiểu hoa miêu từ đâu ra thế này?"

Hà Bất Ngôn né người cho cậu vào nhà rồi nói: "Em đang gói sủi cảo."

Từ Uyển khựng lại, hôn nhẹ lên khóe môi hắn:

"Tối qua anh chỉ thuận miệng nói muốn ăn, em làm thật à?"

Hà Bất Ngôn gật đầu: "Gói xong rồi, chuẩn bị luộc."

"Để anh xem nào." Từ Uyển hăng hái đi về phía phòng bếp.

Đây là lần đầu Hà Bất Ngôn gói sủi cảo. Có vài cái thảm không nỡ nhìn, nhân lộ cả ra ngoài, nhưng càng về sau càng thành thạo, trông cũng ra hình ra dáng.

"Không tệ đâu, hổ con."

"Có thưởng không?" Hà Bất Ngôn khẽ hỏi.

Từ Uyển nhìn hắn, nở nụ cười nửa đùa nửa thật: "Muốn thưởng gì? Đồng phục quyến rũ à?"

Dứt lời, ánh mắt Hà Bất Ngôn hạ xuống, lướt một lượt trên người cậu.

Từ Uyển mặc bộ vest đen, đôi chân thẳng tắp thon dài, cúc tay áo cài chỉnh tề không chút qua loa, vừa đẹp mắt lại mang vẻ cấm dục.

Yết hầu Hà Bất Ngôn khẽ chuyển động lên xuống, đôi mắt đen thẫm sâu hun hút, chỉ khẽ gật đầu.

Từ Uyển nới lỏng cà vạt, mở cúc áo trên cùng, để lộ một mảng da trắng mịn: "Lại đây, thưởng cho em."

Gần đây quá bận rộn, cũng đã lâu rồi chưa thân mật. Ngày mai phải về Vân Thành… thấy Hà Bất Ngôn ngoan như vậy, cũng nên thưởng cho hắn một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!