Kỳ thực tập khá bận, có rất nhiều thứ phải học.
Thông thường tan làm về vẫn phải tăng ca thêm một lúc. Lại thêm mùa hè oi bức, không khí lúc nào cũng vương mùi mồ hôi. Tuần đầu tiên, bữa tối của hai người toàn ăn qua loa cho xong, làm việc xong là vội vàng tắm rửa rồi đi ngủ.
Sau một thời gian dần quen với quy trình công việc, mọi thứ nhẹ nhàng hơn nhiều. Buổi tối họ còn cùng nhau ra ngoài ăn cơm, xem phim.
Cuối tuần chê ngoài trời nóng nực, hai người cùng nhau cuộn mình ở nhà.
Từ Uyển bắt đầu dạy Hà Bất Ngôn nấu ăn. Cậu đưa tạp dề cho hắn, đợi hắn đeo xong liền đưa tay ra, mắt đầy ý cười:
"Bạn học Hà Bất Ngôn, chúc mừng cậu gia nhập Tân Đông Phương, sau này chuyện đại sự hôn nhân khỏi phải lo nữa."
Hà Bất Ngôn không bắt tay, chỉ nhìn cậu một cái đầy bất lực. Giây sau, nơi đuôi mày cũng thấp thoáng ý cười, giọng mang theo chút cưng chiều:
"Cậu có thể nghiêm túc chút không?"
"Không thể." Từ Uyển rất tự nhiên rút tay về, hơi hất cằm, làm bộ hừ một tiếng, "Không được có ý kiến với sư phụ đâu nhé, coi chừng tớ không dạy nữa, nhớ chưa?"
Hà Bất Ngôn gật đầu: "Được rồi, sư phụ Từ."
Từ Uyển lập tức bật cười, đấm nhẹ một cái: "Gọi linh tinh gì thế."
Hà Bất Ngôn khựng lại, như nhớ ra điều gì, giọng cười trầm thấp: "Từ Quý Sinh."
Từ Uyển: "..."
"Ba nói trước kia vốn định đặt cho cậu cái tên này."
"Có gọi đâu, nó chết yểu từ trong trứng nước rồi." Từ Uyển tặc lưỡi, một tay đập trứng, bất lực nói, "Chỉ có ông nội tớ cố chấp, thấy tớ là gọi Quý Sinh, cứ khăng khăng bảo đó là nhũ danh của tớ."
Hà Bất Ngôn vẫn cười mãi. Từ Uyển ném quả cà chua về phía hắn, cười mắng: "Đừng cười nữa, đi rửa cà chua đi."
Hà Bất Ngôn nhận lấy, vừa rửa vừa nói: "Tớ cũng có nhũ danh."
Từ Uyển tò mò: "Gọi là gì?"
Hà Bất Ngôn dừng một chút, như cân nhắc, rồi hạ giọng:
"Mao Mao."(Lông)
Từ Uyển bật cười không dừng được: "Sao lại gọi thế? Vì cậu nhiều lông à?"
Hà Bất Ngôn liếc cậu một cái đầy thâm ý: "Nhiều hay không cậu còn không biết?"
Từ Uyển lập tức thu nụ cười lại, ho nhẹ một tiếng: "Cũng… cũng được."
Chủ đề vừa xoay tới đây, tâm tư Hà Bất Ngôn bất giác rẽ sang hướng khác. Hắn mím môi, tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ không mấy lành mạnh trong đầu.
Từ Uyển cũng im lặng một lúc, âm thầm "bẻ lái", cố gắng kéo chiếc xe đang phóng trong đầu mình về lại đường chính.
Chuẩn bị xong nguyên liệu, cậu bắt đầu dạy Hà Bất Ngôn bài nhập môn: trứng xào cà chua.
Hà Bất Ngôn làm từng bước theo lời cậu nói. Cuối cùng múc ra đĩa, cúi nhìn một cái
- hình thức không được đẹp lắm. Hắn khựng lại, chặn đôi đũa của Từ Uyển: "Để tớ nếm trước."
Từ Uyển bật cười: "Cậu sợ độc chết tớ à?"
"Sợ không ngon." Hà Bất Ngôn lấy đũa từ tay cậu, nếm một miếng. Chân mày dần giãn ra, "Cũng được, ăn được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!