Sau sinh nhật, hai người lại vùi đầu vào ôn tập.
Từ Uyển tâm không vướng bận, mỗi ngày từ sáng đến tối đều ở phòng tự học. Thỉnh thoảng ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hà Bất Ngôn, cậu lại vô thức cúi đầu mím môi cười.
Họ dường như thân mật hơn trước. Cảm giác ấy rất kỳ diệu, như thể linh hồn đã hòa làm một.
Thi xong một môn, còn hai ngày nữa mới tới môn tiếp theo.
Buổi tối, họ ra ngoài qua đêm, coi như thư giãn.
Từ Uyển liếc nhìn thẻ phòng, tặc lưỡi trêu:
"Tiền tích cóp mỗi ngày chắc dâng hết cho khách sạn rồi."
Hà Bất Ngôn nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi gật gù:
"Ừ. Trước kia ở khách sạn đúng là hơi lãng phí."
Ý hắn là những buổi hẹn thứ Bảy trước đây, tối đến thuê phòng nhưng chỉ dừng lại ở mức vừa phải.
Từ Uyển giả vờ đá hắn một cái, cười mắng:
"Ăn mặn rồi là chê mấy món khai vị trước kia đúng không?"
Hà Bất Ngôn bật cười, mắt mang ý cười dịu lại: "Không. Cái nào cũng tốt."
Từ Uyển cười không ngớt, khoác vai hắn, nghiêng đầu trêu ghẹo:
"Bạn nhỏ Hà Bất Ngôn lớn thật rồi, ghê gớm ghê."
Hà Bất Ngôn mím môi: "Đã nói đừng coi tớ là trẻ con. Đừng trêu nữa."
"Ờ quên." Từ Uyển nhún vai như chẳng để tâm, ý cười vẫn nguyên, "Quen rồi, nhất thời chưa sửa được."
Hà Bất Ngôn liếc nhìn cậu, hạ giọng:
"Tớ từng nói rồi, cậu còn trêu là sẽ có hình phạt. Nhớ không?"
Từ Uyển cười lắc đầu, thản nhiên: "Không nhớ."
Hà Bất Ngôn khựng lại, rõ ràng không ngờ cậu trả lời vậy. Im lặng một lát rồi nói: "Vậy tớ nhắc cho cậu nhớ."
Đúng lúc đó cửa thang máy mở ra. Từ Uyển ngẩng đầu, cong môi: "Đến rồi."
Hà Bất Ngôn đi theo sau cậu, ra khỏi thang máy, tìm đúng phòng rồi quẹt thẻ bước vào.
Từ Uyển nghiêng người nhường hắn vào trước, sau đó mới đóng cửa lại.
Ai ngờ vừa quay người, đã bị Hà Bất Ngôn ép lên cánh cửa, giữ lấy cằm rồi hôn sâu xuống.
Cậu không kịp phòng bị, suýt nữa hụt hơi. Rất lâu sau môi lưỡi mới tách ra, đầu lưỡi còn tê tê. Cậu trừng mắt nhìn hắn, th* d*c: "… Cậu cứ vào phòng là bật chế độ khác à?"
Hà Bất Ngôn áp sát vào cậu, chóp mũi mát lạnh khẽ cọ, hoàn toàn phớt lờ lời kia, thấp giọng: "Từ Uyển, tớ muốn mừng sinh nhật mười chín tuổi trước."
Từ Uyển sao không hiểu ý hắn. Nhưng thấy bộ dạng cố nhịn mà vẫn đầy khao khát kia, cậu lại nổi hứng trêu chọc, giả vờ ngây ngô:
"Thì mừng đi. Cậu muốn mừng sinh nhật chín mươi chín tuổi tớ cũng không cản."
Hà Bất Ngôn khẽ nhích người về phía trước một chút. Thấy sắc mặt Từ Uyển lập tức thay đổi, hắn cười: "Rõ ràng hiểu mà còn giả bộ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!