'Tại sao cậu lại có thể tùy tiện sờ tuyến thể của tớ chứ?'
Giọng nói trong trẻo vang lên ngay trước mặt cô. Ngữ điệu nghe có vẻ nhạt nhẽo, như không mang theo cảm xúc gì, nhưng lại làm cho trái tim Cố Thu nóng lên.
Lâm Căng Trúc đang giúp cô sửa lại tóc.
Vào buổi sáng cuối thu, giọng của Lâm Căng Trúc vừa trong lại vừa lạnh. Lòng bàn tay mềm mại, lướt qua mặt cô còn mang theo hơi lạnh. Ngón tay gần như áp sát vào trán cô, v**t v* những sợi tóc phía trước, v**t v*, mang đến cảm giác vừa ngứa lại vừa lạnh, lại còn thêm một tia ái muội, như đang cố tình khiêu khích.
Trong đầu Cố Thu hiện lên một tia nghi hoặc. Cô nghĩ, chải tóc cần phải dán ngón tay gần như vậy sao?
Đầu óc còn chưa nghĩ ra nguyên do, cơ thể cô đã hành động theo thói quen, nâng tay lên, nắm lấy đầu ngón tay của Lâm Căng Trúc, thu lòng bàn tay lạnh lẽo đó vào lòng bàn tay mình.
Động tác của Lâm Căng Trúc khựng lại.
Bàn tay của Cố Thu rộng hơn cô một chút, ngón tay thon dài, xương ngón tay có những nếp gấp nhạt, trông rất gợi cảm. Dù là nắm người hay bị nắm, đều sẽ làm cho trái tim người ta rung động.
Xúc cảm ấm áp quen thuộc bao bọc lấy Lâm Căng Trúc. Lâm Căng Trúc đã có dự đoán trước, cụp mắt nhìn chỗ bị mình nắm chặt, không động đậy.
Trong đầu Cố Thu hiện lên một ý nghĩ, bộ dạng Lâm Căng Trúc đứng tại chỗ tùy ý cô nắm tay, thật ngoan...
Nếu câu nói này làm cho người khác nghe thấy, chắc sẽ có vẻ mặt không thể tưởng tượng và khó có thể miêu tả. Dù sao thì chỉ cần là người bình thường, cũng không có cách nào liên tưởng gương mặt lạnh lùng của Lâm Căng Trúc với từ "ngoan".
Cũng chỉ có Cố Thu, bộ lọc dày 800 mét.
Hai người duy trì tư thế này vài giây, Cố Thu hoàn hồn lại.
Phản ứng đầu tiên của cô không phải là buông tay Lâm Căng Trúc ra, mà là theo tay đối phương, trực tiếp ôm trọn cả năm ngón tay của Lâm Căng Trúc.
"Cậu ở ngoài đợi lâu sao? Tay cũng lạnh buốt." Cố Thu nói, lại liếc nhìn quần áo của Lâm Căng Trúc. Đối phương chỉ mặc một chiếc áo trong mỏng màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo gió rộng thùng thình. Ở đây là lầu hai, gió thổi qua, ngay cả cổ tay áo cũng phồng lên, gió cứ thế lùa vào trong.
"Cậu mặc cũng ít quá, lát nữa lại bị bệnh."
Giọng cô lo lắng sốt ruột, không thể tránh khỏi lại nghĩ đến hình ảnh Lâm Căng Trúc bị sốt cách đây không lâu.
Lâm Căng Trúc chỉ nói: "Không lạnh."
Không lạnh mới là lạ.
Cố Thu thầm lẩm bẩm, không lạnh thì sao tay lại lạnh như vậy.
Lâm Căng Trúc lúc nào cũng như vậy.
Cố Thu thuần thục nhét tay của Lâm Căng Trúc vào túi áo khoác của mình, ngay cả tay của mình cũng cho vào cùng. (Editor: Tình bạn bè xã hội chủ nghĩa à)
"Bên ngoài gió nổi lên rồi, chúng ta vào trong đi thôi." Cố Thu nói, nắm tay Lâm Căng Trúc quay người định đi vào phòng.
Nhưng người phía sau không động đậy, Cố Thu nghi hoặc quay đầu lại, liền thấy Lâm Căng Trúc nhìn về phía chiếc ghế treo, nói: "Nhưng tớ còn muốn ở lại một lúc nữa."
Còn muốn ở lại một lúc nữa? Cố Thu nhìn theo hướng của Lâm Căng Trúc, không thấy có gì mới lạ.
Nhưng cô vẫn nói một cách đương nhiên: "Vậy tớ ở lại cùng cậu nhé. Nhưng cậu phải về mặc thêm một chiếc áo nữa."
Cô véo véo mu bàn tay của Lâm Căng Trúc, lẩm bẩm: "Cậu xem, tay cậu lạnh ngắt, tớ nắm mà cứ như một khối băng, không biết còn tưởng là tớ rơi vào tuyết đâu."
Cô cố ý nghiêm túc lên, trước mặt Lâm Căng Trúc, có một vẻ đứng đắn trẻ con.
Nhưng thực ra, sự thật cũng không khoa trương như Cố Thu nói. Nhiệt độ trên tay của Lâm Căng Trúc chỉ hơi lạnh một chút, nhưng cô chính là muốn cố ý nói như vậy, nói càng khoa trương càng tốt.
Cố Thu trong lòng khẽ hừ nhẹ một tiếng, mang theo vẻ đắc ý nhỏ thầm nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!