Tên còn chưa kịp gọi hết lời đã bị cắt ngang.
Một Omega nhỏ nhắn xinh xắn đột nhiên xông tới, cứ thế chắn ngang con đường của cô đến bên Lâm Căng Trúc.
Cùng lúc đó, khi những lời này vừa dứt, ánh mắt của Lâm Căng Trúc ở cổng trường cũng khẽ thay đổi, hướng về phía này.
Khung cảnh mùa thu của Học viện Tư Duy Nhĩ đẹp đến nao lòng. Con đường nhỏ gần cổng trường được trồng hai hàng phong, giờ đã vào thu, những chiếc lá vàng úa đang lả tả rơi.
Học viện Tư Duy Nhĩ lúc tan học người qua lại tấp nập, ai nấy đều mặc chung một kiểu đồng phục. Vậy mà ánh mắt của Lâm Căng Trúc lại xuyên qua đám đông, lướt qua những chiếc lá phong không ngừng rơi rụng, và dừng lại chính xác trên người Cố Thu.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt họ giao nhau, đôi mắt Cố Thu sáng lên lấp lánh, một nụ cười rạng rỡ tức thì nở trên môi. Nốt ruồi son yêu kiều dưới sống mũi cũng khẽ lay động theo, nhuốm thêm một tia tươi tắn.
Rực rỡ tựa nắng mai.
Lương Tuế Tuế bị vẻ đẹp sắc sảo ấy làm cho choáng ngợp, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Thật trùng hợp, cô ta lại đang đứng quay lưng về phía cổng trường, vừa vặn chen vào giữa Cố Thu và Lâm Căng Trúc.
Thế nên, từ góc nhìn của Lương Tuế Tuế, Cố Thu đang nhìn thẳng vào mình, rồi đột nhiên dịu dàng cong mắt, nở một nụ cười rạng rỡ đến cực điểm.
Tim Lương Tuế Tuế bất giác đập nhanh hơn, lòng bàn tay bắt đầu rịn một lớp mồ hôi mỏng. Vừa vô cùng phấn khích, cô ta lại vừa có chút đắc ý.
Xem kìa, dù là người thừa kế của gia tộc hào môn thì đã sao? Chẳng phải cũng sẽ đối xử đặc biệt với cô ta đó sao.
Thấy Cố Thu đã cất bước tiến về phía mình, trái tim Lương Tuế Tuế đập thình thịch.
Hai ngày nay nhiệt độ có giảm đi một chút. Đối phương mặc đồng phục của Tư Duy Nhĩ bên trong, khoác ngoài một chiếc áo gió màu kaki, trong tay còn cầm một cái túi không biết đựng gì. Đường kẻ mắt đen sắc sảo cùng đôi môi đỏ mọng, vừa ngầu vừa quyến rũ. Chỉ tiếc là mái tóc lại xõa tung, che mất đôi tai.
Không biết hôm nay đối phương có đeo khuyên tai không, và có phát hiện ra đã mất một chiếc rồi hay chưa. Lương Tuế Tuế đưa tay vào túi, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc khuyên tai hoa hồng trong lòng bàn tay, trong đầu thoáng qua hai ý nghĩ đó.
Cố Thu ngày càng đến gần.
20 mét... 13 mét... 10 mét...
Khoảng cách dần được thu hẹp, Lương Tuế Tuế thầm nhẩm lại lời thoại trong đầu.
Khi Cố Thu chỉ còn cách mình bốn bước chân, Lương Tuế Tuế nuốt nước bọt, có chút căng thẳng. Cô ta khẽ hất cằm, giả vờ khinh thường, định lấy chiếc khuyên tai hoa hồng ra.
"Này, tôi nhặt được..."
Lời còn chưa nói xong, những chữ còn lại đã nghẹn cứng trong cổ họng. Chỉ thấy Cố Thu mắt nhìn thẳng, bước chân không dừng, cứ thế lướt qua cô ta, rồi đi mất...
Đi mất?
Lương Tuế Tuế ngây người, trong túi, bàn tay nắm chiếc khuyên tai bất giác siết chặt, đầu nhọn đâm vào da thịt, cảm giác đau đớn nhói lên từ đầu ngón tay.
Bên này, Cố Thu hoàn toàn không để ý người trước mặt mình là ai. Lách qua kẻ đột nhiên cản đường, cô đi thẳng đến chỗ Lâm Căng Trúc.
"Lâm Căng Trúc, cậu đến rồi à, xem ra tớ đến vừa kịp lúc." Cô bước đến trước mặt Lâm Căng Trúc, cười rạng rỡ, rồi tự nhiên đưa tay chọc nhẹ vào má đối phương. (Editor: ỏo, công nhận giống cẩu thật chơ)
Theo động tác của cô, làn da mềm mại của Lâm Căng Trúc lún xuống một lúm đồng tiền nhỏ, đầu ngón tay Cố Thu cảm nhận được sự lạnh lẽo.
"Má cậu lạnh quá." Cố Thu nói.
Cô liếc nhìn bộ đồng phục mỏng manh trên người đối phương, nhíu mày, trong mắt lộ vẻ không đồng tình, "Hôm nay trời lạnh hơn rồi, cậu lại vừa qua kỳ ph*t t*nh, sao không mặc thêm áo vào, lỡ bị bệnh thì làm sao bây giờ?"
Lâm Căng Trúc thì lại ngẩng đầu, gương mặt dưới gió thu càng thêm thanh tú lạnh lùng, nàng nói: "Trong xe không lạnh, phòng học có máy sưởi."
Hơn nữa, bây giờ cũng chưa phải mùa đông, thực ra nàng cũng không cảm thấy lạnh lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!