Chương 25: 'Vị tiểu thư này, đoán xem ta là ai?'

Lương Tuế Tuế đối diện với đèn xe, ban đầu là dang rộng hai tay, sau đó bị ánh sáng chói mắt của ô tô chiếu vào mắt, đành phải dùng tay che lại.

Tối nay cô ta mặc có phần trang trọng, quần áo trên người vừa nhìn đã biết là đồ đắt tiền, không giống như là mức độ mà Lương Tuế Tuế có thể mua nổi.

Cố Thu cũng không quan tâm đối phương mặc gì, chỉ cảm thấy hành động này của đối phương có vấn đề.

Hơn nữa, tại sao cô lại có thể gặp phải người này ở khắp mọi nơi?

Một bên, Vân Thư vô cùng nghi hoặc hỏi: "Ai ở ngoài đó vậy, tại sao lại cản xe của chúng ta?"

Tranh thủ lúc Lương Tuế Tuế còn chưa buông tay xuống, Cố Thu đã nâng kính cửa sổ xe lên lại, sau đó quay mặt đi, nhàn nhạt nói: "Không quen biết, có thể là đến ăn vạ."

Vân Thư mắt lộ vẻ lo lắng: "Vậy à, không đụng phải chứ?"

"Dì Vân yên tâm, không đụng phải đâu, cách còn xa mà."

Cô nói với tài xế: "Không cần quan tâm đến cô ta, đi vòng qua đi."

Tài xế liền gật đầu, một lần nữa khởi động động cơ.

Có thể được nhà họ Cố phân công, kỹ năng lái xe của người tài xế hiển nhiên không kém. Nếu không vừa rồi cũng sẽ không phản ứng nhanh như vậy. Khi Lương Tuế Tuế còn chưa kịp phản ứng, chiếc xe đã lướt qua người cô ta, đi vòng qua rồi nhanh chóng rời đi.

Vân Thư trong lòng bất giác để ý đến người chặn xe kia, không tự chủ được muốn quay đầu lại nhìn.

"Dì Vân, về tập tài liệu buổi chiều..." Lúc này Cố Thu lại mở miệng, nói về chủ đề chưa kết thúc lúc trước, làm gián đoạn hành động của bà.

Sự chú ý của Vân Thư bị dời đi, sự thôi thúc muốn quay đầu lại hoàn toàn biến mất không thấy.

Bà theo lời Cố Thu trả lời: "Dì đã xem qua đề xuất của con rồi, rất nhiều ý kiến của con đều rất độc đáo..."

...

Đường phố cuối thu vắng vẻ, chỉ còn lại những hàng cây khô và đèn đường.

Bên này, Lương Tuế Tuế nhìn chiếc xe biến mất, từ từ buông tay xuống, mắt lộ vẻ mờ mịt và khó hiểu.

Cô ta xuất hiện ở đây là vì Hứa Văn Duyệt đã mời cô ta tham gia một buổi giao lưu. Nghe nói buổi giao lưu lần này là do gia tộc danh giá Liễu gia tổ chức, những người tham gia đều là những nhân vật có uy tín ở Đế Đô.

Và trong mơ, cô ta rất cảm kích Hứa Văn Duyệt đã đưa mình đi mở mang tầm mắt. Vì không muốn làm phiền đối phương quá nhiều, cô ta đã chọn tự mình đi trước, lại không ngờ rằng địa điểm lại xa như vậy. Vì thế, liều một phen, cô ta đã chặn một chiếc xe ngẫu nhiên ven đường, ai ngờ người ngồi trong xe lại vừa vặn là Cố Thu và một vị trưởng bối có tướng mạo ôn hòa khác.

Theo diễn biến, vị trưởng bối đó sẽ nhìn thấy bộ dạng đáng thương, mờ mịt của cô ta khi chặn xe, sau đó sẽ đóng vai trò là một công cụ, mời cô ta lên xe cùng đi buổi giao lưu.

Nhưng bây giờ sao mọi chuyện lại không diễn ra như vậy?

Rõ ràng cô ta đã nhớ kỹ biển số xe trong mơ, không cản sai mà.

Lương Tuế Tuế rất tức giận, cô ta dậm chân: "Thật là đáng ghét!" (Editor: hì hì đáng đờii)

Nhiệt độ buổi tối tương đối thấp, gió thổi qua liền có chút lạnh. Lương Tuế Tuế xoa xoa cánh tay mình qua lớp vải, suy nghĩ một lúc, rồi mở quang não gửi tin nhắn cho Hứa Văn Duyệt.

: Chị Văn Duyệt, em hình như bị lạc đường rồi, chị có thể đến đón em một chút không ạ?

Trang viên của nhà họ Liễu rất lớn, và đây chỉ là một trong số rất nhiều bất động sản của họ. Chiếc xe của Cố Thu và các bạn từ từ đi vào cổng.

Cố Thu và Vân Thư xuống xe, một nhân viên phục vụ bên cạnh thức thời tiến lên dẫn đường cho hai người.

Họ đến tương đối sớm, trang viên còn chưa có nhiều khách. Đi vào sảnh lớn, chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ trên trần nhà chiếu sáng mọi thứ bên trong.

Trên đường, một người quen cũ của Vân Thư nhìn thấy họ, lúc này đã kéo Vân Thư lại trò chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!