Chương 2: Ngốc cẩu 'Lâm Căng Trúc, cậu tắm giữa ban ngày à?'

"Này! Cô xin lỗi tôi đi!"

Lương Tuế Tuế chống tay lên hông, hét lên câu đó, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà liếc nhìn Alpha trước mặt, vành tai lặng lẽ ửng đỏ.

Alpha này trông thật xinh đẹp, thật ngầu quá đi.

Mấy ngày trước Lương Tuế Tuế có mơ một giấc mơ. Trong mơ, cô sẽ vào học viện quý tộc với thân phận là một học sinh thường dân được đặc cách, sau đó sẽ dây dưa với người thừa kế của một gia tộc Alpha hàng đầu. Người đó sẽ bị sự quật cường và độc đáo của cô thu hút.

Người thừa kế Alpha đó, tên là Cố Thu.

Sau khi tỉnh giấc, Lương Tuế Tuế quả nhiên nhận được thư mời nhập học của Học viện Tư Duy Nhĩ. Ngay sau đó, mang theo một tâm tư khó tả, cô lên Tinh Võng tra cứu thông tin cá nhân công khai của Cố Thu.

Rất nhanh sau đó, hàng loạt kết quả tìm kiếm hiện ra.

Cố Thu, Alpha đỉnh cấp với Pheromone cấp 3S, đang theo học tại Học viện quý tộc Tư Duy Nhĩ, là một nhân vật nổi tiếng trong trường. Dung mạo trời ban, một đôi mắt hồ ly lộng lẫy và quyến rũ, gia tộc mà cô đại diện lại là một hào môn hàng đầu trong giới thượng lưu.

Mẹ cô là người đứng đầu công ty quang não lớn nhất, chiếm lĩnh gần như 95% thị trường. Người mẹ còn lại là con gái út của Chấp chính quan Đế Đô, vì có hứng thú với điện ảnh nên nhiều năm qua đã cho ra đời không ít tác phẩm kinh điển.

Bất kể là danh hiệu nào trong số đó, khi đứng riêng lẻ đã là sự tồn tại vô cùng xuất sắc, huống chi tất cả chúng đều tập trung trên cùng một người, càng khiến người khác chỉ có thể ngước nhìn.

Hơn nữa... nghe nói Pheromone của Cố Thu là mùi hoa hồng Carlo nồng nàn, rất thơm.

Nghĩ đến việc sau này mình có thể sẽ giống như trong mơ, yêu đương với Alpha này, lồng ngực Lương Tuế Tuế lại nóng lên. (Editor: Mới gặp nhau chưa tới 1' nữa chị ơi, bình tĩnhh)

Nhưng biểu hiện của Cố Thu so với trong mơ, sao lại có vẻ lạnh lùng quá vậy. Thấy Cố Thu không chỉ lờ đi mình, mà thậm chí còn có ý định cất bước rời đi, Lương Tuế Tuế trong lòng cuống lên, lại càng lớn tiếng hét lên một câu:

"Này, cô Alpha bất lịch sự kia, cô không được đi, phải xin lỗi tôi!"

Trường học vừa mới tan, có không ít người qua lại. Giọng nói này không hề nhỏ, lại thêm Cố Thu vốn đã thu hút sự chú ý, trong phút chốc, rất nhiều người đã ngoái lại nhìn.

Bước chân của Cố Thu cũng thành công dừng lại.

Xin lỗi?

Cố Thu liếc nhìn kẻ vô duyên này: "Tôi phải xin lỗi cái gì? Nếu tôi nhớ không lầm, là cô đâm vào tôi mà."

Cố Thu tự cho rằng mình đang trần thuật sự thật, nhưng không ngờ, nghe thấy câu nói này, Omega kỳ quặc đối diện ngược lại trừng lớn đôi mắt hạnh, hai tay chống nạnh, trông càng thêm tức giận.

"Cô phải xin lỗi! Đừng tưởng có tiền là hay lắm! Là có thể tùy tiện bắt nạt người khác!"

"Còn nữa, đừng có một tiếng 'cô' hai tiếng 'cô', tôi có tên, tôi tên là Lương Tuế Tuế!" Giọng Lương Tuế Tuế tràn đầy phẫn uất, như thể vừa gặp phải chuyện gì bất công lắm.

Cố Thu: "?"

Người này sao lại nói chuyện ông nói gà bà nói vịt thế.

"Thế thì sao? Cô đang ăn vạ à?" Cố Thu nghiêm túc nói, "Với lại, có ai từng nói với cô rằng, cô là một người rất kỳ quặc chưa?"

"Phụt ~"

Trong đám người xem náo nhiệt, có người không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Lương Tuế Tuế cũng sững người, không ngờ đối phương lại nói như vậy.

"Cô... Cô..."

Cố Thu nói tiếp: "Ở đây có camera giám sát, nếu cô không rõ tình hình thì đi mà xem lại, chứ đừng có ở đây quấn lấy tôi, làm lãng phí thời gian của cả hai."

Học viện Tư Duy Nhĩ có trang thiết bị tiên tiến, vì sự an toàn của những học sinh quý tộc này, ngay cả bên ngoài khu giảng đường cũng được lắp đặt camera.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!