: Chị Cố Thu, em hỏi được rồi, chị họ về nhà chính là để bị phạt quỳ ạ!
Liễu Chức Chi ngay khi nghe được tin tức từ người trong nhà, liền nhanh chóng báo cho Cố Thu.
: Nhưng em cũng không biết nguyên nhân, chỉ biết chị họ mỗi tối đều phải quỳ ở Từ đường.
Khi Liễu Chức Chi gõ những dòng chữ này, còn không quên nhập tâm mà rùng mình một cái.
Từ đường lạnh đến mức nào Liễu Chức Chi biết rõ. Nhà họ Liễu từ trước đến nay rất coi trọng sự truyền thừa lịch sử của gia tộc, vì vậy mỗi năm cô bé đều sẽ theo người nhà đến Từ đường cầu phúc, và cũng tế bái các gia chủ của nhà họ Liễu qua các đời.
Từ đường nhà họ Liễu, dù là mùa hè nóng nực, cũng có nhiệt độ hoàn toàn khác với bên ngoài, mang theo một luồng khí ẩm ướt nồng nặc. Càng không cần phải nói đến mùa thu và mùa đông, nhiệt độ buổi tối thấp đến mức nào cô bé quả thực không dám tưởng tượng.
Cô bé tiếp tục gõ chữ.
: Dì lần này hình như rất tức giận, chị họ quỳ mấy đêm rồi mà vẫn còn phải quỳ.
: Buổi tối ở Từ đường lạnh lắm.
: Chị Cố Thu, cứ thế này chị họ chắc chắn sẽ bị bệnh mất.
Liễu Chức Chi lo lắng sốt ruột, gương mặt bầu bĩnh vẫn còn nét đáng yêu tràn đầy sự nôn nóng, ngay cả chuyện đòi Cố Thu chiếc quang não mới cũng đã quên mất.
Tuy cô bé và chị họ bình thường liên lạc rất ít, nhưng chị họ mỗi năm đều mua cho cô bé rất nhiều quà, cũng sẽ không giống như những gia tộc khác, khinh thường con cháu của nhánh phụ. Chị họ là người rất tốt, cô bé không muốn đối phương bị bệnh.
Hơn nữa đã nghe nói là quỳ mấy đêm rồi, nếu không phải vì cấp bậc quá cao, ý chí đủ mạnh, chắc chắn đã không chịu nổi.
: Chị Cố Thu, phải làm sao bây giờ ạ?
Bị phạt quỳ... Quỳ mấy đêm...
Cố Thu nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ này, rất lâu không dời mắt. Đầu ngón tay cô hơi dùng sức, đáy mắt vốn luôn mang theo vẻ nhẹ nhàng và tươi tắn, giờ đây đã không còn một tia cười.
Cô nhớ lại nhiệt độ cơ thể luôn quá thấp của Lâm Căng Trúc trong khoảng thời gian này, lại nhớ đến bộ dạng cụp mắt tránh né không nói của đối phương, cuối cùng cũng đã biết được nguyên nhân.
Cố Thu ngẩng đầu, lại một lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ. Bây giờ bên ngoài trời đã dần tối, sắp đến chạng vạng.
Lâm Căng Trúc...
Cố Thu cụp mí mắt xuống, mở giao diện trò chuyện với Lâm Căng Trúc.
: Lâm Căng Trúc, cậu đang làm gì thế?
Trong lúc chờ đợi Lâm Căng Trúc trả lời, tầm mắt cô chưa từng dời đi, cứ nhìn chằm chằm vào khung chat của hai người.
Cô lúc này có chút tức giận.
Cô giận Lâm Căng Trúc giấu cô chuyện bị phạt quỳ, cả người lạnh lẽo mà còn lừa cô là vì mở cửa sổ; cô giận Lâm Căng Trúc không chịu yêu quý bản thân, đã như vậy rồi mà còn phải về nhà họ Liễu; cô cũng giận chính mình, giận vì sao mình lại chậm chạp như vậy, vì sao không sớm phát hiện ra. (Editor: Sao bảo là cuốn truyện Mary Sue tra A mà tui k thấy em nó có tố chất tra A chút nào cả)
Nhưng đồng thời, cô cũng rất đau lòng.
Đau lòng vì đến bây giờ cô mới biết chuyện này. Nếu cô có thể sớm đoán được, ngay ngày đầu tiên người nhà họ Liễu đến đón, cô nên giữ người lại, không cho Lâm Căng Trúc trở về.
Tin nhắn này gửi đi, đối diện cách gần một phút mới trả lời.
: Ở trong phòng, vừa mới ăn cơm xong. Sao vậy?
Nói dối, Lâm Căng Trúc, cậu là đồ lừa đảo.
Cố Thu quay mặt đi, một lát sau lại quay lại. Cô cảm thấy lúc này trong lòng vừa chua xót vừa bức bối. Cô muốn hỏi chuyện bị phạt quỳ, chỉ là còn chưa kịp mở lời, đã thấy Lâm Căng Trúc lại gửi tin nhắn đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!