Chương 5: Quái vật 7-7

Trước mặt cậu là một khu chung cư đổ nát, xung quanh chỉ có bóng tối, một khoảng không gian đen kịt bao trùm, chỉ có ánh đèn lờ mờ từ khu chung cư là nguồn sáng duy nhất.

Lâm Dị không chút nghĩ ngợi đi về phía nguồn sáng, vừa đi về phía tòa chung cư, cậu liền bắt gặp Tần Châu đang đứng ở bên ngoài tòa nhà. Tần Châu cũng đã nhìn thấy cậu, lập tức cau mày.

Lâm Dị suy nghĩ hồi lâu, sau đó bước nhanh về phía Tần Châu, ngượng ngùng nói: "Đàn anh, chúng ta có phải bị kéo vào quy tắc này rồi không? Vừa rồi có một cái cửa sổ mở ra."

Khi Tần Châu nhìn lại cửa sổ, có một ánh sáng đỏ lòm kỳ lạ chợt lóe, thứ ánh sáng màu đỏ ấy trong nháy mắt bay vút lên, nhấn chìm họ, sau đó họ đã đến được đây.

Lâm Dị thầm nghĩ, khó trách 7-7 vẫn chưa được giải quyết, tốc độ xi măng nhấn chìm người cậu rất chậm, cho bản thân có đủ thời gian để phản ứng và tự cứu mình, nhưng 7-7 vừa xuất hiện, Lâm Dị nhìn chằm chằm nó một lúc rồi bị hút vào thế giới quy tắc luôn.

Tần Châu nhìn cậu, tâm trạng của những ai tiến vào thế giới quy tắc đều không được tốt lắm, nhưng Lâm Dị dường như không hề như vậy, sắc mặt Lâm Dị trông khá thoải mái, cảm xúc tiêu cực duy nhất trên mặt cậu chính là sự hối lỗi vì đã khiến Tần Châu bị kéo theo cậu tiến vào thế giới quy tắc.

"Không liên quan gì đến em." Tần Châu nói.

Đúng là hắn định vào thế giới của quy tắc 7-7, nhưng đã lâu rồi hắn chưa tiếp xúc tới nơi này.

"À, vâng ạ." Lâm Dị đáp lại một tiếng, sau đó nhìn xung quanh: "Đàn anh, quái vật ở đâu?"

Tần Châu liếc cậu một cái, cũng không có trả lời câu hỏi của cậu, mà là vội vàng nói cho Lâm Dị biết sau khi tiến vào thế giới quy tắc thì phải làm thế nào.

"Em có thể coi thế giới quy tắc là một trò chơi hồi hộp thú vị. Sự thú vị của trò chơi nằm ở chỗ các NPC giết người mỗi đêm. Sự hồi hộp nằm ở chỗ các NPC cần một số điều kiện nhất định để giết người. Nếu em không muốn bị giết, ban ngày cần phải tìm ra manh mối liên quan, thông qua những manh mối này mới tránh được điều kiện bị chúng giết."

"Hãy coi thế giới quy tắc là một trò chơi hồi hộp thú vị." Lâm Dị lặp lại lời hắn, nắm chặt tay phải thành nắm đấm vào lòng bàn tay trái. Sau đó "búng tay" một tiếng, nói: "Vậy chủ đề của trò chơi là "mở cửa sổ"?"

"Có thể nghĩ như vậy." Tần Châu nói, "Nhưng tránh xa cửa sổ vẫn tốt hơn."

Dù sao tất cả bọn họ bị cuốn vào thế giới quy tắc bởi vì "cửa sổ mở".

"Nhưng mà..." Tần Châu nhìn Lâm Dị từ trên xuống dưới: "Loại người thích chết như em thì làm gì chả được?"

"Đàn anh à, em chỉ muốn tiến vào nơi này, em có già cũng không muốn chết." Lâm Dị thấp giọng giải thích, cậu nghe được Tần Châu không coi cậu là anh em, cũng đúng, cậu vẫn chưa tham gia hội sinh viên. Nhưng nếu Tần Châu đã nói đây là trò chơi, vậy thì cậu cũng là đồng đội của Tần Châu, nhưng Tần Châu không có ý coi cậu là đồng đội.

Mặc dù Lâm Dị cũng nghĩ rằng mình quái gở, nhưng lời giải thích về thế giới quy tắc của Tần Châu có chung chung quá không. Các điều kiện để giết người rốt cuộc là gì? Có thể ra tay với NPC không? Tránh điều kiện giết người rồi làm gì? Rồi quái vật 7-7 ở đâu?

Lâm Dị cần thêm thông tin từ một người chơi cũ như Tần Châu, cậu nghĩ một lúc rồi nói: "Đàn anh, anh biết câu lạc bộ Mensa không?"

Mensa là câu lạc bộ lấy chỉ số IQ làm tiêu chí tuyển thành viên, Lâm Dị mềm mượt ám chỉ: "Đàn anh, em là thành viên dự bị á."

Tần Châu nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ hồi lâu, sau đó quay người đi vào khu chung cư, không nói gì.

Lâm Dị: "..."

Loại tình huống này, cậu đã phải lấy hết dũng khí bán mình không biết xấu hổ, lại có người không thèm kính trọng, đối với Lâm Dị đây là điều có chút không tốt.

Lâm Dị cảm thấy mình bị từ chối, cậu nghĩ nếu bây giờ bước vào căn hộ, Tần Châu sẽ cảm thấy như có người đang lẽo đẽo theo hắn, như vậy thì mất mặt quá.

Để hạn chế khả năng này, Lâm Dị quyết định đi vào sau.

Rồi năm phút sau, khoảng thời gian này không dài cũng không ngắn.

Cậu giơ tay lên để xem giờ, nhưng chiếc đồng hồ trên cổ tay đã biến mất. Lâm Dị vừa suy nghĩ cậu làm mất đồng hồ lúc nào, vừa đứng đợi năm phút trôi qua. Nếu có một bộ đếm thời gian làm việc vào thời điểm này, có thể nhận thấy đã hết năm phút, Lâm Dị cũng bước vào căn chung cư.

Bước vào bên trong, Lâm Dị phát hiện rằng không chỉ có một mình Tần Châu đứng tại sảnh tầng một, mà còn có những người khác cũng bị cuốn vào thế giới quy tắc. Chủ tịch hội sinh viên là người nổi tiếng, hầu như tất cả sinh viên của trường Đại học Kỹ Thuật Phi Tự nhiên đều biết tới hắn, bọn họ không ngừng dán chặt mắt vào Tần Châu, nhưng bị Tần Châu phớt lờ, hắn không hề định đáp lại lời cầu xin giúp đỡ của bất cứ ai.

Lâm Dị đưa mắt nhìn, có vẻ Tần Châu không có ý muốn coi người khác là đồng đội, chỉ là hắn cảm thấy khó chịu khi bị người nhìn chằm chằm, nói "Cẩn thận cửa sổ."

"Hãy cẩn thận với cửa sổ" như một câu nói vô nghĩa vậy, bởi vì mọi người đều bị hút đến đây vì mấy cái cửa sổ đang mở, dường như ai cũng biết điều này và cũng chẳng ai có ý định lại gần chúng.

Sau đó, Tần Châu bắt đầu xem xét nội thất của căn hộ, Lâm Dị cũng làm theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!