Chương 43: Quái vật 2-6

Trần Tiến Nam sợ hãi vội vàng quay người lại, ba người nhanh chóng đi qua hành lang xuống dưới tầng một căn biệt thự.

Sắc mặt bình tĩnh của Âu Oánh giờ đây chỉ còn vẻ lo lắng, mặc dù cô tạm thời đổi ý không phục bàn, nhưng dẫu sao tấm màn che kia cũng đã bị chọc thủng mất rồi.

Sau khi Chu Càn nhìn thấy vẻ mặt của Trần Tiến Nam đã hoàn toàn chắc chắn Tần Châu chính là quái vật 2-6. Cậu ta quen biết Trần Tiến Nam từ lâu nhưng đây là lần đầu tiên Chu Càn thấy Trần Tiến Nam sợ hãi như vậy.

Vì thế Chu Càn không nhịn được bèn hỏi lại: "Chị Âu Oánh, rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy ạ?"

Tại sao việc phục bàn tự nhiên lại biến thành cái bẫy chứ?

Âu Oánh hít sâu một hơi, đúng thật cô cho rằng nếu quái vật 2-6 là Tần Châu thì việc phục bàn sẽ không hề đơn giản chút nào, cho nên cô cũng đặc biệt gọi Trần Tiến Nam và Chu Càn đi theo mình. Chỉ là cô không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, nhưng Âu Oánh cảm thấy điều này hết sức bình thường.

"Mục đích của việc quái vật giết người là để đảm bảo sự tiếp diễn trong Thế giới Quy tắc. Quái vật 2-6 giết chết La Diệc vì nó muốn suy nghĩ của chúng ta thêm rối loạn. Nếu chúng ta đào sâu hơn sẽ nhận thấy, mục đích của nó là duy trì trật tự Thế giới Quy tắc 2-6 sao cho không bị bại lộ." Âu Oánh giải thích với Trần Tiến Nam và Chu Càn: "Nhưng nó giết Lâm Dị thì được lợi ích gì chứ? Quái vật 2-6 là anh Châu.

Chẳng lẽ nó ngu ngốc đến mức nghĩ rằng chỉ có một mình Lâm Dị biết danh tính của nó thôi sao? Tưởng Lâm Dị sẽ giúp nó giữ bí mật hay gì? Không thể như vậy. Nếu nó thực sự muốn giết người để tiếp tục che giấu danh tính của mình, nó không chỉ giết mỗi Lâm Dị, mà nên giết thêm chị và Trình Dương, vì hai người bọn chị ở chung phòng với Lâm Dị mà."

"Anh Châu có rất nhiều cơ hội để giết bọn chị. Ví như anh ấy có thể ra tay vào hồi sáng, lúc mà chị với Trình Dương đi tìm Lâm Dị. Hoặc ở ván chơi An Khoa, anh ấy có thể lợi dụng bóng tối để giết bọn chị mà người không biết, quỷ không hay. Dù sao chị và Trình Dương cũng chẳng nhìn thấy gì hết. Nhưng anh ấy lại đi bật đèn chứ không động tay động chân gì cả."

Âu Oánh nói: "Lúc đấy chị còn tưởng anh ấy vẫn đang diễn đó, cho đến khi chị thấy những nốt đỏ trên mặt anh ấy. "

Tần Châu không thèm che đi nốt đỏ trên mặt, đó là vết loét khi da tiếp xúc với thủy ngân gây ra, nếu Tần Châu muốn che giấu thân phận, lẽ ra hắn nên chọn từ chối mở cửa, chứ không phải để ba người họ ngang nhiên vào phòng như vậy.

Vì thế Âu Oánh lập tức nhận ra Tần Châu không hề có ý định che giấu thân phận. Khoảnh khắc đó, bỗng chốc cô nhớ tới La Diệc. Sau khi Tần Châu giết La Diệc, thay vì vứt xác anh đi, hắn lại để công khai cho mọi người biết rằng La Diệc đã chết.

Nhưng bây giờ bọn họ vẫn chưa rõ Lâm Dị còn sống hay đã chết, mọi người vẫn ôm hi vọng, nếu chưa tận mắt thấy thi thể của Lâm Dị, bọn họ sẽ tin rằng Lâm Dị còn sống, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

Chỉ cần Âu Oánh giữ vững hi vọng như vậy, đương nhiên cô sẽ không mắc câu của hắn rồi.

Tần Châu muốn lợi dụng sự lo lắng của Âu Oánh dành cho Lâm Dị, khiến đầu óc cô rơi vào trạng thái bốc đồng. Những nốt đỏ trên mặt hắn giống như đang cho Âu Oánh một lời khẳng định, hắn chính là quái vật 2-6, nếu muốn cứu Lâm Dị thì đừng chần chừ nữa, mau chóng phục bàn đi.

Khóe mắt Âu Oánh hơi ửng hồng, cô mừng vì bản thân đã phản ứng kịp thời trong khoảnh khắc quan trọng đó, nếu không, hậu quả ra sao thì đúng là khó có thể tưởng tượng được.

Nhưng cô vẫn ôm hi vọng rằng chắc chắn Lâm Dị chưa chết, cậu chỉ bị Tần Châu nhốt ở đâu đó thôi.

Trần Tiến Nam và Chu Càn kinh ngạc nhìn nhau, Chu Càn hỏi: "Chị Âu Oánh, vậy giờ chúng ta..."

"Phải thận trọng hơn trước." Âu Oánh nói.

Tần Châu đã biết mình bị bại lộ, còn bọn họ thì nhận ra tuyến chính trong tay chỉ là một cái bẫy, hiện tại thế cân bằng giữa họ và Tần Châu đã bị phá vỡ, mất đi điều đó, quan hệ của hai bên sẽ càng thêm căng thẳng, khó nhằn và đáng sợ hơn. Không ai đảm bảo được Tần Châu sẽ làm gì trong hoàn cảnh như này.

Trần Tiến Nam rùng mình khi nhớ lại vẻ mặt u ám của Tần Châu lúc đứng ở hành lang: "Tuyến chính sai rồi, vậy phải làm lại từ đầu sao..."

Âu Oánh đang định nói gì đó thì giọng nói ngạc nhiên của Trình Dương từ trong bếp vang lên: "Đệt mẹ, đệt mẹ, đệt mẹ, anh Lâm Dị của tôi ơi, đệt mẹ, anh vẫn còn sống! Đệt mẹ. "

Trình Dương kích động đến mức ăn nói vô tri luôn rồi.

Tảng đá lớn đè nặng trong lòng Âu Oánh đột nhiên rơi xuống, cô đưa tay dụi mắt, mu bàn tay cảm thấy ươn ướt: "Vào xem thử."

Ba người họ chạy lon ton vào phòng bếp, Trình Dương rơi vào trạng thái xuất thần, điên cuồng lắc lắc cánh tay Lâm Dị để bày tỏ cảm xúc.

"Vừa rồi tôi nghe thấy có tiếng động trong phòng bếp, lục tung cái biệt thự này rồi vẫn không thấy anh đâu, bọn tôi cũng chạy tới nhà bếp mấy lần rồi đấy, mà chẳng thấy anh, anh ở đâu vậy chứ?" Trình Dương kích động hỏi.

Lâm Dị vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, Trình Dương đỡ cậu ngồi trên sàn nhà, vốn định kêu Trình Dương dẫn mình đi ngăn cản Âu Oánh, nhưng lúc cậu ngẩng đầu thì đã thấy Âu Oánh ở đây rồi. Bấy giờ, Lâm Dị mới chỉ về phía tủ lạnh.

Mọi người nhìn về phía ngón tay của cậu, Trình Dương nổi cả da gà: "Đậu má."

"Trình Dương." Sau khi Âu Oánh nhìn sang tủ lạnh, nỗi sợ hãi còn sót lại trong lòng càng trở nên rõ ràng hơn, cô biết Lâm Dị ở trong tủ lạnh lâu như vậy chắc chắn không dễ chịu chút nào, Âu Oánh ngăn Trình Dương đang sốt sắng muốn hỏi thăm Lâm Dị lại, nói: "Đưa Lâm Dị đi nghỉ ngơi trước đã."

Trình Dương: "À, vâng, vâng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!