Chương 41: Quái vật 2-6

Nguyễn Y Y lập tức xông tới bên cánh cửa, không ngừng đập mạnh: "Cứu mạng, cứu mạng, mở cửa ra!"

Cô nghe thấy tiếng bước chân trong phòng đang tiến gần tới phía cửa, Nguyễn Y Y cũng chẳng còn quan tâm người tiếp theo mở cửa cho cô có là số 9 hay không nữa.

Bây giờ cô chỉ muốn vào bên trong ngay thôi.

Thứ bên cạnh giật mình vì hành động của Nguyễn Y Y, nhưng cánh cửa không có động tĩnh kia lại khiến nó từ bỏ ý định trốn thoát, thay vào đó, nó nhìn Nguyễn Y Y bằng ánh mắt ác độc.

Nguyễn Y Y đập cửa càng ngày càng mạnh, nhưng âm thanh của cô vẫn không lấn át được cuộc nói chuyện ầm ĩ trong phòng.

"Đừng! Đừng mở!"

"Chắc nó đang dọa bọn mình sợ đấy."

"Lâm Lâm, nãy cậu ở bên ngoài có nghe thấy gì hay nhìn thấy gì không?"

Lâm Lâm sửng sốt: "Không... không có... tớ làm gì thấy hay nghe được gì đâu."

"Thấy chưa, nhỏ đang dọa mình thôi. Trên đời này làm gì có ma quỷ chứ, có mỗi nhỏ là hay lải nhải như vậy. Mình thề trên lời nói của bản thân, nhỏ đang dọa bọn mình đấy."

"Nhưng... nhỡ đâu? Lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?"

Cả căn phòng bỗng chốc im bặt.

"Hay là mở cửa đi. Cậu từng thấy Nguyễn Y Y làm loạn như này bao giờ chưa? Chắc là..."

"Không được!" Lâm Lâm hét lên: "Không được mở! Ngộ nhỡ là quỷ thật thì càng không được mở!"

"... Nguyễn Y Y nói, chỉ cần chúng ta cùng nhau hợp tác thổi bay con quỷ sau lưng của cậu ấy thì mọi chuyện sẽ ổn cả thôi mà."

"Nếu bọn mình không thể thổi bay nó thì sao chứ!" Lâm Lâm sợ hãi nói: "Nguyễn Y Y cũng đã nói, cấm quay đầu, cấm nói chuyện, giờ nhỏ lại vi phạm rồi, bọn mình thổi bay quỷ hồn còn tác dụng nữa không! Lỡ như không thể thổi bay thì sao? Nếu là vậy thật, chẳng phải cả lũ đều chết chung với nhỏ sao!"

Nguyễn Y Y vẫn đang đập cửa, cô nghe thấy tiếng bàn tán trong phòng, nhưng vì sợ bản thân không kịp phản ứng trước sự bỏ rơi của bạn bè nên cô không dám quay sang nhìn thứ bên cạnh, cô chỉ có thể đập cửa kêu cứu trong nỗi hoảng sợ: "Không phải quỷ, mở cửa ra, bên ngoài không phải quỷ, mà là..."

Con người.

Một gã đàn ông vô gia cư đột nhập vào căn biệt thự đang ăn trái táo mà Nguyễn Y Y dùng để chiêu đãi bạn bè.

Nguyễn Y Y biết rõ gã đàn ông này, dạo này cô thấy gã rất hay lởn vởn bên ngoài căn biệt thự. Nguyễn Y Y từng tận mắt chứng kiến, gã dùng đá đập nát những chiếc xe còn nguyên vẹn để trả thù và tấn công các cô gái về nhà một mình. Điều khiến Nguyễn Y Y sợ hãi là vào lúc gã vô gia cư đó đang thực hiện hành vi phạm tội, cô và gã đã chạm mắt nhau rồi.

Nguyễn Y Y vẫn luôn cực kì cảnh giác, cô sẽ kiểm tra cửa ra vào và cửa sổ trong biệt thự, đảm bảo tất cả đều được khóa chặt. Chỉ hôm nay, chỉ có duy nhất hôm nay, hôm nay Lâm Lâm là người cuối cùng đi vào trong nhà!

Cô đã hỏi Lâm Lâm liệu cô ấy đã đóng cửa cẩn thận chưa, Lâm Lâm bảo rồi. Cô ta còn nói, kể cả cửa không đóng, trong biệt thự nhiều người như vậy, ai mà dám đột nhập chứ? Mà dù có đột nhập, chả lẽ cả lũ lại không áp chế được một người sao?

Nhưng bây giờ, có người xông vào thật rồi đấy!

Lâm Lâm không hề đóng cửa cẩn thận chút nào!

Nguyễn Y Y kêu cứu: "Lâm Lâm, là gã, gã đó xông vào đây rồi!"

Trong số bạn bè của cô, Nguyễn Y Y thân với Lâm Lâm nhất, cô có thể kiềm chế bản thân trước sự tiếp xúc gần của Lâm Lâm vào lúc chụp ảnh, cô coi Lâm Lâm như một người bạn thực sự, vậy nên Nguyễn Y Y đã kể cho Lâm Lâm nghe về gã đàn ông vô gia cư kia.

Cô nhìn về phía cửa với sự mong đợi tràn đầy, gã đàn ông bên cạnh cũng nghe thấy tiếng nói chuyện của nhiều người trong phòng bèn xoay người định rời đi.

Đột nhiên, Lâm Lâm trong phòng lại nói: "Đừng có mở! Nhỏ đang nói dối đấy!"

Lúc nãy ở bên ngoài Lâm Lâm đã nghe thấy, cô không nghĩ tiếng sột soạt đó là của con người, chắc chắn là của quỷ. Nhất định Nguyễn Y Y đã triệu hồi quỷ rồi. Và hẳn là cô đang viện cớ để thuyết phục mọi người mở cửa.

Nhưng làm sao có chuyện đó được, nếu có người đột nhập vào biệt thự thật, vậy việc đèn đột ngột tắt rồi đột ngột lại được bật sáng là như nào chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!