Chương 4: Quái vật 7-7

Dưới sự tiếp đón nồng nhiệt của hội trưởng, cuối cùng Lâm Dị tham gia vào hết tất cả các câu lạc bộ. Thực sự thì các hội trưởng cũng không có hi vọng tuyển được thành viên mới, nên dù có tuyển được một tên hải vương*, bọn họ cũng mãn nguyện.

(*): bắt cá nhiều tay, Lâm Dị tham gia vào tất cả các câu lạc bộ nên bị coi là bắt cá nhiều tay.

"Đi chọn chuyên ngành với ký túc xá đi." Hội trưởng không để lại bất kỳ thông tin liên lạc nào, cũng không hỏi Lâm Dị thông tin liên lạc, mà là nói: "Khi nào câu lạc bộ có hoạt động, chúng tôi sẽ liên lạc với cậu."

Lâm Dị không hỏi nữa, xoay người đi về phía hội sinh viên. Cậu đã ở chỗ câu lạc bộ được một lúc, bây giờ khi sang bên hội sinh viên, tân sinh viên đã rời đi đáng kể.

Cậu đưa biên lai cho người phụ trách, chần chừ hồi lâu mới hỏi: "Chị, giáo viên nói phần lớn học phí đều dùng để đóng bảo hiểm, em không mua bảo hiểm có được không?"

Người phụ trách nghe vậy ngẩng đầu lên: "Lý do là gì?"

Lâm Dị ngập ngừng: "Nghèo."

Người phụ trách bật cười: "Học bổng của trường rất nhiều, hàng tháng sẽ có các loại trợ cấp, em đừng lo lắng, nếu em biết về bảo hiểm thì nên hiểu vì sao chúng tôi lại mua bảo hiểm cho em. Nếu em thật sự không cần, tôi sẽ làm đơn với chủ tịch, bởi vì đây là quy định do chủ tịch đặt ra."

Lâm Dị nghe nói phiền phức như vậy, suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy em mua ạ."

Người phụ trách yêu cầu Lâm Dị chọn chuyên ngành.

Các chuyên ngành tương tự như các chuyên ngành được cung cấp bởi các trường đại học kỹ thuật, vì vậy Lâm Dị đăng ký ngành kỹ thuật sinh học. Sau đó, người phụ trách sắp xếp cho cậu ở ký túc xá, vì số lượng người ít nên ký túc xá chỉ có một phần nhỏ là phòng đôi, còn lại phần lớn là phòng đơn.

Tuy nhiên, phòng đôi đã bị sinh viên năm cuối chiếm giữ, sinh viên năm nhất chỉ có thể ở phòng đơn.

Đây không phải là tin tốt cho sinh viên năm nhất, con người là động vật sống theo bầy. Ngôi trường ngớ ngẩn này tràn ngập sự kỳ lạ ở khắp nơi, nhất là câu trả lời của người phụ trách về câu hỏi "làm sao để có thể ở trong phòng đôi".

"Nếu người ở phòng đôi không còn nữa, cậu có thể nộp đơn cho bọn tôi." Người phụ trách trả lời.

Kết quả sắc mặt của các tân sinh viên tái nhợt lại trong nháy mắt, không còn nữa có ý gì, là như những gì bọn họ tận mắt chứng kiến vào tối hôm qua.

Nhưng đối với Lâm Dị đây lại là một điều hạnh phúc lớn lao đối với một người mắc chứng sợ xã hội như cậu. Cậu chính là đại diện cho sự cô đơn.

Chỉ có duy nhất một con đường từ tòa giảng dạy đến tòa ký túc xá, Lâm Dị

- người đang đi trên đường lấy nội quy của khuôn viên trường ra xem. Cậu không đọc nội quy của trường trong suốt kỳ nghỉ hè, cứ mỗi lúc cậu muốn đọc, cha mẹ cậu sẽ ngăn cậu lại bằng tiếng "khụ khụ", kể cả lúc Lâm Dị nhốt mình trong phòng, cha mẹ cậu sẽ dùng móng tay để cào xước cách cửa gỗ khiến nó bị móp sâu lại.

Bây giờ cha mẹ cậu không còn ở đây, họ sẽ không thể ngăn cản cậu nữa.

Lâm Dị muốn biết còn có bao nhiêu quy tắc không hoàn chỉnh như 7-7, cậu vừa lật được hai trang thì bỗng cảm thấy có gì đó không ổn.

Cậu nhìn xuống phía dưới, con đường xi măng cứng rắn ban đầu đã biến thành bùn xám, đế giày dần dần bị xi măng quấn lấy, cậu cố gắng di chuyển nhưng vẫn không thể thoát ra được.

Tiếng hét bên tai vang lên, tân sinh viên đi trên con đường này cùng cậu chạy như điên về phía trước.

Lâm Dị nhìn kỹ hơn và phát hiện không phải toàn bộ con đường bê tông đã biến thành đầm lầy, đường xá cách đó hàng chục mét vẫn không bị sao cả.

Các sinh viên năm nhất bỏ chạy và la hét ầm ĩ, bọn họ chẳng thèm để ý tới hành lí của mình nữa, một số vali rơi vào đống bùn xám bao phủ, sau đó bị nuốt chửng hoàn toàn.

Còn những chiếc vali đứng dường như tốc độ bị nuốt chậm hơn rất nhiều.

Có vẻ là liên quan đến diện tích chịu lực lớn nhỏ, Lâm Dị không chạy, mà lại nhìn chằm chằm dưới chân, cẩn thận quan sát đống xi măng màu xám đang chậm rãi bao phủ lấy giày của cậu.

Lòng bàn chân bắt đầu có cảm giác bị bóp chặt, hơi lạnh từ dưới lớp lưới giày thấm vào khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Nhưng cậu không có ý định thoát ra, nhớ tới lời hội trưởng có nói nếu vi phạm nội quy sẽ bị kéo vào Thế giới Quy tắc, vậy nên cậu kiên nhẫn chờ xi măng nuốt chửng mình hoàn toàn.

Bỗng nhiên--

"Này! Cậu kia!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!