Lâm Dị trầm mặc hồi lâu, Âu Oánh hít sâu một hơi: "Chị nói đúng không?"
Lại là sự im lặng kéo dài như cả một thế kỷ đã trôi qua, oxy trong không gian tựa như đã bị lên men do dòng thời gian chảy trôi quá chậm.
Trình Dương vừa bất ngờ vừa sợ hãi: "Không... không phải đâu nhỉ?"
Cuối cùng, Lâm Dị gật đầu, hạ thấp giọng: "Phải."
Trình Dương: "Đờ mờ, đờ mờ, đờ mờ!"
Vừa nghĩ tới việc mình đã ở chung với con quái vật 2-6 trong đêm đầu tiên, Trình Dương lại tiếp tục chửi: "Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp."
"Trình Dương, em bình tĩnh một chút." Âu Oánh thấp giọng nói, cô chỉ vào cửa phòng, ngụ ý ngoài cửa đang có người nghe lén.
"À, vâng vâng vâng." Giọng nói của Trình Dương nhỏ lại, thực ra hai tiếng chửi vừa nãy đã tiêu hao hết sức lực mà cậu ta vất vả hồi phục lại sau khi nằm nghỉ trên giường rồi. Giờ Trình Dương không những cảm thấy tức ngực khó thở, mà toàn thân còn mềm nhũn cả ra.
Âu Oánh nhìn xuống khe trống dưới cửa, phía sau khe cửa không có gì hết, bên ngoài phòng bọn họ cũng không có ai.
Sau khi xác nhận xong, Âu Oánh lẩm bẩm nói: "Bảo sao."
Bảo sao Lâm Dị lại đề cập đến việc ở một mình một phòng trong đêm đầu tiên, sau khi cậu biết việc giao tiếp với quỷ không phải quy tắc tử vong.
Lúc đó Lâm Dị giải thích là vì cậu muốn chờ quái vật 2-6 tìm tới mình, bây giờ nghĩ lại mới thấy lý do này thật sự quá miễn cưỡng.
Mới đêm đầu tiên, cứ coi như quái vật 2-6 là Tần Châu, nó biết Lâm Dị đã giết chết quái vật 7-7, sẽ không vội vàng mà ra tay với cậu ngay.
Hơn nữa Lâm Dị lại thông minh như vậy, lỡ đâu quái vật 2-6 thất bại thì sao?
Một khi thất bại, chẳng phải nó sẽ bị lộ tẩy ư?
Lâm Dị không giấu giếm nữa: "Em đoán anh La Diệc sẽ ở cùng phòng với đàn anh nên em cố tình nhét thêm Trình Dương vào. Thân hình to lớn của Trình Dương sẽ có thể giúp ích cho anh La Diệc ở một mức độ nhất định nào đó. Em nghĩ nếu có Trình Dương ở chung với bọn họ, nhiều người như vậy có thể hạn chế được việc quái vật 2-6 ra tay và đảm bảo được an toàn cho cả Trình Dương và anh La Diệc.
Nhưng không ngờ, quái vật 2-6 vẫn giết người."
Giọng điệu của Lâm Dị có chút tiếc nuối, cậu nói với Âu Oánh: "Em xin lỗi, đàn chị. Nếu em nói rõ chuyện này cho anh La Diệc, anh ấy sẽ không chết."
Trong hai ngày mới quen nhau, vốn Âu Oánh đã biết Lâm Dị thông minh, nhưng cô không ngờ Lâm Dị lại thông minh một cách thái quá như vậy.
Đấy là còn chưa kể đến, câu nói "em ở một mình" đã ẩn chứa biết bao bí mật của cậu.
"Vậy đêm đầu tiên em đã phát hiện ra rồi?" Âu Oánh kinh ngạc nói: "Không, không phải đêm đầu tiên em để Trình Dương cùng La Diệc ở cùng nhau, lúc đó cũng chỉ vừa mới bắt đầu thôi sao. Thậm chí trước đó em còn nói chuyện với anh Châu nữa. Chẳng lẽ em đã phát hiện ngay từ ban ngày rồi?"
Lâm Dị gật đầu.
Âu Oánh che miệng: "Bởi vì hành động tìm bao thuốc sao?"
"Không, đấy chỉ là hành động khiến em nghi ngờ mà thôi. Em với Trình Dương vốn muốn ôm đùi đàn anh, nhưng hành động này của đàn anh lập tức xóa tan ý định đó của em."
Lâm Dị giải thích: "Điều thực sự khiến em bị thuyết phục rằng đàn anh là quái vật 2-6, chính bởi câu nói "cẩn thận một chút" của anh ấy."
Âu Oánh khó hiểu nhìn cậu.
"Lúc em ở trong Thế giới Quy tắc 7-7, mỗi sáng đàn anh đều sang gõ cửa phòng em để xác nhận xem em có an toàn không, còn mỗi tối sẽ dặn em "cẩn thận một chút"." Lâm Dị nói: "Bởi vì cửa sổ em mở. Lúc đó đàn anh biết em đang bị quy tắc tử vong nhắm tới, cho nên câu "cẩn thận một chút" là anh ấy biết em gặp nguy hiểm mới nhắc nhở em."
Âu Oánh không ngắt lời Lâm Dị, cô vừa căng thẳng vừa tò mò ngồi lắng nghe Lâm Dị giải thích.
"Sau khi kết thúc ván An Khoa trong ngày đầu tiên, em đi bật đèn cho mọi người, bởi vì xung quanh tối đen như mực không ai có thể nhìn thấy gì." Lâm Dị nói: "Đàn anh khi đó lại dặn dò em "cẩn thận một chút", bởi có một con quỷ đang nằm trên lưng em. Đàn anh biết em đang gặp nguy hiểm nên mới nhắc em như vậy."
Âu Oánh sửng sốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!