Chương 27: Quái vật 2-6

Lâm Dị và Trình Dương bốn mắt nhìn nhau.

Hai người cứ thế hồi lâu, được một lúc Trình Dương nói: "Anh Lâm Dị, chắc không như tôi nghĩ đâu nhỉ."

Lâm Dị: "..."

Vẻ mặt Trình Dương tràn đầy đau khổ: "Tạo nghiệt gì vậy trời? Mới hôm qua thôi còn rủi ro mãi mới thoát khỏi 7-7, là 7-7 đấy?"

Lâm Dị cũng thất vọng gật đầu.

Trình Dương tiếp tục đau khổ: "Mới hôm qua thoát khỏi Thế giới Quy tắc 7-7 đầy mạo hiểm, hôm nay lại đi tiếp, chúng ta là chiến sĩ thi đua hả trời."

Cuộc sống đúng thật không hề dễ dàng, Lâm Dị thở dài.

Cậu thật sự không có ý định tiến vào Thế giới Quy tắc, cậu đã hồi phục hoàn toàn đâu. Nếu ở thế giới này, cậu lại lạm dụng bộ não rồi để đầu óc hoạt động quá mức, cậu thực sự sẽ xuất hiện trạng thái "không còn là chính mình", thế thì toang lắm.

"Đi gặp đàn anh thôi." Lâm Dị đề nghị.

Trình Dương "A": "Là đàn anh đó hả, chủ tịch hội sinh viên?"

Lâm Dị gật đầu.

Nỗi đau trên mặt Trình Dương dịu đi một chút, hai mắt sáng lên: "Anh ấy cũng theo chúng ta vào đây à?"

"Có lẽ vậy." Lâm Dị nói.

Ánh sáng đỏ lóe lên không chỉ kéo cậu và Trình Dương vào Thế giới Quy tắc 2-6, mà tất cả những người có mặt ở đó đều bị lôi đến đây.

Tuy nói như này không được tử tế cho lắm, nhưng nỗi bất hạnh của mọi người khi tất cả những ai có mặt ở đó đều bị kéo đến Thế giới Quy tắc 2-6, đối với cậu lại cực may mắn.

Tần Châu, chủ tịch hội sinh viên, Âu Oánh, phó chủ tịch, cùng một số thành viên khác của hội sinh viên. Nếu bọn họ đều ở trong Thế giới Quy tắc 2-6 này, có lẽ cậu không cần phải dùng đến não mình rồi.

"Được! Được! Được!" Trình Dương có chút kinh ngạc nói: "Đi ôm đùi, đi ôm đùi thôi."

Lâm Dị liếc nhìn Trình Dương, dựa trên phản ứng của Trình Dương, cậu tạm thời loại trừ khả năng Trình Dương bị quái vật 2-6 bám vào.

Tần Châu nói, quái vật dù có ăn bao nhiêu người đi chăng nữa thì nó vẫn là quái vật, quái vật không thể đưa ra những phản ứng chính xác thuộc về con người được, trừ khi có tham chiếu liên quan trong ký ức của người bị nó chiếm hữu, và xung quanh có thứ để nó bắt chước theo.

Nếu không, sẽ giống như Trình Dương vào ngày cuối cùng ở Thế giới Quy tắc 7-7, với biểu cảm vặn vẹo trên gương mặt.

Trên thực tế, Trình Dương không có kí ức về việc phản ứng khi bị kéo vào Thế giới Quy tắc—dù sao thì cậu ta cũng chẳng nhớ chuyện gì xảy ra trong Thế giới Quy tắc 7-7, mà chỗ này ngoài hai người họ ra cũng không có người thứ ba.

Nếu Trình Dương xui xẻo lại bị quái vật 2-6 bám vào, cậu ta sẽ không kịp có phản ứng như nóng lòng muốn đi ôm đùi như bây giờ.

Trình Dương là cậu ấm nhà giàu, ở ngoài đời cậu ta đã là cái đùi đầy tiền rồi, cần gì phải đi ôm đùi người khác. Đối với Trình Dương, Lâm Dị chỉ là người tối lửa tắt đèn thôi, chứ không phải đùi.

Trình Dương nhìn trái nhìn phải: "Nhưng anh Lâm Dị này, sao tôi không thấy đùi đâu cả?"

Lâm Dị chỉ vào biệt thự trước mặt: "Tôi đoán là đùi ở bên trong rồi."

Ở Thế giới Quy tắc 7-7, Lâm Dị cũng nhìn thấy Tần Châu đứng trước cửa chung cư.

Trình Dương nói: "Vậy sao anh còn đứng đây làm gì, đi thôi, anh Lâm, đi tìm đùi của anh thôi."

Hai người đi về phía biệt thự, năm phút sau đã đến nơi.

Lâm Dị ngẩng đầu nhìn căn biệt thự, so với tòa chung cư ở Thế giới Quy tắc 7-7, biệt thự này trông còn đổ nát hơn, nhưng dùng từ "đổ nát" thì vẫn chưa đủ để diễn tả, "bỏ hoang" nghe có vẻ sẽ phù hợp với nơi này hơn.

Đây là một căn biệt thự dường như đã bị bỏ hoang nhiều năm, chiếm diện tích lớn và bề ngoài trông khá đổ nát, tuy nhiên, từ phong cách kiến ​​trúc còn sót lại có thể thấy căn biệt thự này được thiết kế bởi chuyên gia. Vật liệu xây dựng là loại đắt tiền nhất, chi phí xây dựng chắc chắn cũng không thấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!