Lâm Dị có thể cảm nhận được không khí ngột ngạt trong cuộc trò chuyện này, hình như cậu còn nghe được tiếng "rầm" từ phía phòng đối diện, giống như Trình Dương sợ quá nên lăn xuống giường luôn rồi.
Quả nhiên, sau tiếng "rầm" là tiếng kêu "ối" của Trình Dương vang lên.
Lâm Dị nhìn về phía cửa, sau khi tiếng kêu đau đớn ngắn ngủi của Trình Dương kết thúc, cậu lại chuyển sự chú ý về phía màn hình điện thoại.
Cuộc gọi video trên màn hình vẫn đang tiếp diễn, thầy cố vấn đếm đếm ngón tay, lẩm bẩm lặp lại: "Từ năm tôi tự sát, quy tắc 2-6 đã tồn tại được sáu năm. Nhưng tôi đã tự sát bao nhiêu năm rồi nhỉ?"
Lâm Dị mím môi, cũng bởi lời nói của thầy cố vấn quá u ám ngột ngạt, làm bây giờ cậu bắt đầu nghĩ về con quái vật 2-6 rồi.
Nhưng bây giờ sự chú ý của cậu đều đang đổ dồn vào lời nói của thầy cố vấn...
Tự sát ư?
Lâm Dị lập tức sờ chiếc MP4 trong túi, sau khi chạm được vào thực thể MP4, Lâm Dị chẳng những không thở phào nhẹ nhõm được mà suy nghĩ cũng không thể khống chế được nữa luôn.
Trong Thế giới Quy tắc, không thể mang bất cứ đồ vật nào vào. Cậu vẫn đang nằm trên chiếc giường vừa mới dọn, điện thoại di động trên tay và MP4 vẫn còn trong túi.
Vậy là cậu vẫn còn ở thế giới thực.
Thế thì lời nói của thầy cố vấn có vẻ hơi khó đoán và đáng sợ đó nha.
Lâm Dị bật dậy khỏi giường, dùng ngón tay chọc vào màn hình, không biết ấn vào đâu mà khung gõ văn bản lại hiện ra tiếp, sau đó cậu gõ gõ.
Khóa 22 Kỹ thuật sinh học – Lâm Dị: Thầy Tưởng, thầy vẫn ổn chứ ạ?
Ngay cả Trình Dương cũng có thể cảm nhận được áp lực tâm lý của thầy cố vấn, còn Lâm Dị thì nghi ngờ vấn đề tâm thần của anh ta.
Trên màn hình, thầy cố vấn đang tính toán thời gian đã trôi qua kể từ lần anh ta tự sát, có thể thấy anh ta đang tính toán bằng một cách khá đau đớn, chọc vào mặt rồi túm tóc một lúc, liên tục lặp đi lặp lại: "Nhưng mà, tôi đã tự sát bao nhiêu năm rồi nhỉ? Nhưng tôi đã tự sát bao nhiêu năm rồi..."
Lời nói của anh ta thực sự khiến 13 người còn lại của sinh viên năm nhất chuyên ngành Kỹ thuật Sinh học Khóa 22 sợ hãi. Giờ đây chẳng ai dám bình luận gì nữa.
Cho nên thầy cố vấn vẫn đang loay hoay với vấn đề này đến khi nhìn thấy bình luận của Lâm Dị, anh ta mới dừng hành động tự suy nghĩ trong mười mấy phút của mình lại.
Anh ngồi thẳng dậy, mắt dán chặt vào màn hình. Anh ta hiểu được ý nghĩa trong câu hỏi của Lâm Dị, vậy nên anh ta nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm trên khuôn mặt.
Một giây tiếp theo, cố vấn mỉm cười nói: "Bạn học Lâm Dị, mọi người, tôi không sao."
Lâm Dị lặng lẽ quan sát biểu hiện của thầy cố vấn, may mắn là không có nhìn thấy nhau qua màn hình nên cũng chẳng thấy ngượng ngùng lắm. Vì vậy Lâm Dị quan sát rất cẩn thận và kĩ càng.
Sắc mặt của thầy cố vấn tuy đã bình tĩnh lại, nhưng ánh mắt vẫn có chút bối rối, kể cả khi trả lời Lâm Dị, giọng điệu anh ta vẫn có chút run rẩy.
Hội sinh viên quy định không được tiết lộ danh tính của giảng viên, nhân viên cho sinh viên, bởi điều này sẽ gây hoang mang cho bọn họ.
Thầy cố vấn nghĩ tới chủ tịch hội sinh viên, anh ta có chút sợ hãi Tần Châu. Không biết tại sao, dù đã trải qua mấy lần đổi chủ tịch hội sinh viên, nhưng chủ tịch hội sinh viên hiện tại còn khiến bọn họ sợ hơn cả hai nhiệm kỳ trước, thậm chí có lúc họ còn không dám nhìn thẳng vào hắn, một lần thôi cũng không.
Nếu Tần Châu phát hiện bản thân anh vô tình tiết lộ thứ gì đó vì lỡ lời, chắc chắn anh ta phải đến hội sinh viên để nhận trừng phạt.
Nghĩ đến đây, sự hoảng sợ trong ánh mắt thầy cố vấn không thể che giấu được nữa, anh ta vội vàng muốn chấm dứt cuộc trò chuyện với sinh viên, vì dù sao cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của mình rồi.
"Vì mọi người đều muốn lấy sách sau khi mở lớp, nên tôi sẽ thông báo lại cho các bạn một ngày trước khi cần lấy sách nhé. Giờ đã muộn rồi, mọi người nên đi ngủ càng sớm càng tốt. Nếu không ngủ được thì có thể lôi quyển Nội Quy Trường ra mà nhẩm..."
Còn chưa kịp nói xong, thầy cố vấn lại nhìn thấy một bình luận khác từ Lâm Dị, người sở hữu cái tên hiếm lạ.
Khóa 22 Kỹ thuật sinh học – Lâm Dị: Thầy Tưởng, ngày mai em muốn lấy sách luôn, được không ạ?
Khóa 22 Kỹ thuật sinh học – Lâm Dị: Em muốn chuẩn bị bài á. QAQ.
Thầy cố vấn dừng lại một chút, có lẽ thấy Lâm Dị không gặng hỏi đầu đuôi nữa, anh ta mới ơn trời thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói: "Được thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!