Đám đông cũng dần giải tán, vào lúc áo vàng chuẩn bị rời đi, Tần Châu đột nhiên nói: "Đứng yên."
Áo vàng dừng lại, lo lắng nhìn Tần Châu.
"Tên." Tần Châu liếc cậu ta một cái.
Sắc mặt Áo vàng đột ngột thay đổi, lúc này mới giật mình, cậu ta hối hận rồi. Hội sinh viên vừa mới đề cập đến thái độ thường ngày sẽ được ghi chép lại trong hồ sơ, vừa rồi cậu ta làm loạn hết lên, có được tính là biểu hiện không tốt không...
Hành động của cậu ta còn thu hút cả chủ tịch hội sinh viên cơ mà.
Áo vàng giật giật môi, Tần Châu hơi mất kiên nhẫn, lặp lại lần nữa: "Tên."
Áo vàng thoáng chốc không chịu nổi được nữa, Tần Châu cau mày, mất kiên nhẫn xua xua tay, hắn nhìn tên hèn nhát trước mặt: "Cút cút cút."
Áo vàng như nhận được ân xá, loáng qua một cái đã thấy chạy biệt tăm.
Tần Châu chỉ muốn biết tên của áo vàng, bình thường loại ba gai này sẽ gây ra nhiều phiền phức nên cần phải cẩn thận. Giống như lần đầu tiên gặp nhóc thiên tài, hắn cũng cảm thấy nhóc thiên tài là một đứa ba gai thích tặng đầu mình cho quái vật.
Nhưng so sánh ra, ba gai này với ba gai kia thì đúng là khác biệt.
Lúc này Tần Châu mới nhìn về phía Lâm Dị, nhóc thiên tài theo bản năng tránh đi ánh mắt của hắn, sau đó mới ý thức được có gì đó không ổn, quay đầu lễ phép chào hỏi Tần Châu: "Chào đàn anh nha."
Tần Châu hỏi: "Trời sắp tối rồi, còn không quay về ngủ đi chứ đứng đây làm gì?"
Thực ra Lâm Dị nghe lời này của Tần Châu xong thì vô cùng cảm kích, cậu muốn chuồn lắm rồi, đôi mắt tinh tường này có thể nhìn thấy Tần Châu đang rất tức giận.
"Đàn anh ngủ ngon, tạm biệt đàn anh ạ." Lâm Dị rời đi.
Trình Dương vội vàng nói: "Này, anh Lâm Dị, chờ tôi với..."
Đợi hai người rời đi, Âu Oánh đi tới với vẻ mặt lo lắng: "Anh Châu, nội quy trường học..."
Tần Châu nói: "Tự động cập nhật."
Sắc mặt Âu Oánh lập tức tái nhợt: "Sao... sao có thể?"
Nội quy trường được hội sinh viên lập thành một cuốn sách, mọi nội quy đều được họ ghi lại. Bất cứ khi nào có người thoát ra khỏi Thế giới Quy tắc thành công, hội sinh viên sẽ ngay lập tức tổ chức một cuộc họp để tính toán biện pháp đối phó thông qua những quy tắc tử vong đã biết được trong thế giới quy tắc.
Hội sinh viên sẽ kiểm tra các biện pháp đối phó đã được tính toán ấy để xem liệu họ có thể trốn thoát được hay không, và nếu thành công, hội sinh viên sẽ cập nhật ngay vào quyển nội quy của trường.
Âu Oánh tưởng rằng lần này cũng vậy, nhưng thực tế, Tần Châu mở cuộc họp là vì nội quy trường học đã tự động cập nhật.
Việc tự động cập nhật của nội quy trường khiến Âu Oánh không khỏi nghĩ tới suy luận của vị đàn anh kia
- trường Đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên là một Thế giới Quy tắc thực sự.
Cái lạnh xuyên thấu qua từng lỗ chân lông trên cơ thể, Âu Oánh cảm thấy ớn lạnh: "Anh Châu, anh đã gặp phải chuyện gì trong Thế giới Quy tắc 7-7 vậy?"
"Các cậu về trước đi." Tần Châu nói với các sinh viên khác trong hội, sau đó nhìn Âu Oánh: "Vừa đi vừa nói chuyện."
Đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên có ba dãy ký túc xá, sinh viên năm nhất ở một dãy nhà riêng, tòa của sinh viên năm hai và tòa của năm ba sẽ có người của sinh viên năm cuối vào ở, suy cho cùng, số người có thể sống sót đến những năm cuối là quá ít ỏi.
Tần Châu và Âu Oánh đều sống ở ký túc xá của năm hai, ngay phía sau ký túc xá của sinh viên năm nhất.
Trên đường trở lại ký túc xá, Tần Châu nói với Âu Oánh: "Quái vật 7-7 bị giết rồi."
Âu Oánh dừng lại, nhìn Tần Châu với vẻ mặt không thể tin nổi: "Quái vật 7-7 bị giết? Chuyện gì thế này?"
Cô quá hiểu rõ Tần Châu, mặc dù Tần Châu cũng từng nói với cô về việc sử dụng quy tắc tử vong để chống lại quái vật, nhưng Tần Châu vẫn có trách nhiệm, hắn luôn tìm đến sự ổn định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!