Sau khi được tiếp quản, trường Đại học Kỹ thuật Phi tự nhiên đã đổi tên và trở thành phân hiệu của một trường đại học ở địa phương.
Tần Châu không biết đã đổi tên thành gì, hắn chỉ biết cứ đến đầu năm mới sẽ có một nhóm sinh viên bình thường nhập học. Những sinh viên này không còn phải đối mặt với việc cuốn vào thế giới Quy Tắc dẫn đến tính mạng bị uy hiếp. Trông gương mặt của bọn họ rạng rỡ hơn nhiều so với sinh viên của trường đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên lúc bấy giờ, đồng thời cũng có một niềm khao khát đẹp đẽ về cuộc sống đại học sau này.
Thật tốt.
Đây vốn dĩ là nỗ lực của Tần Châu từ trước đến nay.
Lâm Dị đã giúp hắn đạt được điều đó.
Chỉ có hai điều không tốt, thứ nhất là nhà tang lễ đã bị dỡ bỏ, Lâm Quyến và Viên Viện mang thi thể của Lâm Dị đi, Tần Châu không thể tiếp tục ngày đêm ở bên cạnh canh giữ Lâm Dị được nữa. Nhưng Tần Châu cũng không ngăn cản, hắn cảm thấy Lâm Dị nguyện ý để cha mẹ mang cậu đi. Đây vốn dĩ là ước nguyện ban đầu của Lâm Dị khi tới trường đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên.
Nhóc thiên tài, em thấy không?
Lâm Quyến và Viên Viện tới đón em về nhà, bọn họ đều đã ổn rồi.
Điều thứ hai là phòng ngủ của Lâm Dị được sắp xếp cho tân sinh viên.
Là một sinh viên năm nhất, rất hoạt bát, thậm chí còn sửa sang lại phòng ngủ. Tuy rằng nơi này sớm đã không còn dấu vết sinh hoạt của Lâm Dị nữa bởi việc bàn giao lại trường học.
Đứa nhỏ này sau khi đỗ đại học liền lơi lỏng học hành, cậu ta không thích đến lớp cho lắm. Buổi sáng thì nằm dài trên giường đến tận khi mặt trời lên cao, buổi chiều thì gọi bạn kêu bè đến phòng ngủ đánh bài bạc.
Một vài bộ bài còn bị quản lý ký túc xá tịch thu.
Còn tới buổi tối, cậu ta sẽ gọi một vài suất cơm hộp, mời bạn học tới phòng ngủ ăn uống, còn gọi thêm mấy chai bia. Nhiều lần bị quản lý ký túc xá bắt được, điểm ký túc xá bị trừ rất nhiều.
Có điều đứa nhỏ này cũng chẳng thèm để bụng. Sau một học kỳ, điểm của cậu ta còn kém hơn cả Trình Dương.
Không quan tâm đến tín chỉ, càng đừng nói đến điểm chuyên cần. Nơi này đã không còn giống với trường đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên, không còn chế độ thả xuống những sinh viên xếp cuối nữa.
Tần Châu theo dõi đứa nhỏ này suốt một năm học, thực ra hắn từng nghĩ đến việc có nên xuất hiện doạ cậu ta một chút hay không, dù sao đứa nhỏ này luôn ầm ĩ ảnh hưởng tới việc hắn nhớ Lâm Dị.
Nhưng ngẫm nghĩ lại thôi, hắn không làm như vậy.
Cuộc sống đại học bình thường là đổi lấy từ Lâm Dị, hắn không nỡ phá vỡ điều ấy.
Tần Châu bắt đầu đi loanh quanh vào lúc ba giờ, thỉnh thoảng lại đến thăm nhà Lâm Dị, thỉnh thoảng ở lại phòng ngủ của Lâm Dị, thỉnh thoảng hắn sẽ ngồi trên xe buýt dẫn đến trường đại học, nhớ lại khoảnh khắc lần đầu tiên gặp Lâm Dị.
Những tháng ngày cứ trôi qua như vậy, nếu không có tấm băng rôn "Chào mừng tân sinh viên" treo ở cổng trường, Tần Châu cũng không biết lại một năm đã trôi qua.
Đứa nhỏ ở phòng 204 năm nay là sinh viên năm hai, việc học cũng theo năm mà độ khó tăng dần, có điều đứa nhỏ này chẳng hề vội vàng chút nào. Mới năm hai thôi mà. Cuộc sống đại học chính là dùng để tận hưởng. Cậu ta cũng chẳng vì thành tích khó coi của cuối học kỳ 1 mà cảm thấy đau buồn.
Có điều cậu ta không giống với năm nhất chỉ có ăn ăn ngủ ngủ, lên năm hai cậu ta đã có bạn gái.
Yêu đương đối với một sinh viên đại học đúng là một khoản chi tiêu tốn kém. Có một ngày lễ, đứa nhỏ kia vì muốn mua quà cho bạn gái mà bắt đầu đi làm thêm. Sức lao động của sinh viên bị lũ tư bản vô lương tâm bóc lột. Đứa nhỏ này bán đồ ăn ở trong trường, cậu ta phụ trách giao đồ ăn tận cửa với những đơn hàng đặt ở cổng trường, mỗi đơn như vậy sẽ được một tệ năm xu.
Tần Châu tính giúp cậu ta, nếu một ngày chạy được 50 đơn hàng, một ngày sẽ kiếm được 75 tệ.
(*): ~260k vnd
Người nghe đau lòng, người xem rơi nước mắt.
Tần Châu lại một lần nữa nhói lòng, theo lời Lâm Quyến, Lâm Dị đã phải một mình chống cự nuôi gia đình, sức lao động của cậu chắc chắn cũng bị vắt kiệt như vậy.
Vào năm hai, đứa nhỏ này bởi vì chạy chân đi giao cơm hộp và yêu đương nên đã bị trượt môn.
Cuối học kỳ, bạn gái bắt cậu ta kỳ nghỉ hè phải học bài, không được trượt kỳ thi bổ sung trước khai giảng, nếu không thì sẽ chia tay.
Quá trẻ con, rõ ràng là quan tâm nhưng lại dùng biện pháp khiến đối phương không dễ chấp nhận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!