Tần Châu biến thành quái vật khiến tất cả mọi người đều không tưởng tượng nổi, trong lúc Tần Châu tuyên bố đáp án cho quái vật 0-1, bọn họ thực ra đang chờ để rời khỏi nơi này, những người có năng lực liên tưởng tốt còn tưởng tượng đến cuộc sống sau khi rời khỏi trường Đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên.
Nhưng trong cơ thể Trương Duy đột nhiên xuất hiện một con quái vật, ngay cả Tần Châu mà bọn họ ỷ lại cũng đã biến thành quái vật.
Sắc mặt 0-1 tối sầm.
Rõ ràng không được Tần Châu lựa chọn, vậy mà quái vật 1-3 vẫn ngừng động tác nuốt chửng thế giới Quy Tắc lại.
Quái vật 0-1 cảm nhận được nội tâm do dự của quái vật 1-3. Nó thậm chí còn phát hiện quái vật 1-3 muốn chạm vào Tần Châu, nó nhìn chằm chằm vào Tần Châu bằng ánh mắt căm hận.
Có điều, quái vật 0-1 cũng rất rõ ràng, thực ra những phẩm chất đó của quái vật 1-3 rất khó để có thể loại bỏ được, cho nên nó mới phải đi đường vòng như vậy.
Chính là những điều nó đã nói với quái vật 1-3 trước đây, quái vật 1-3 chưa từng trải qua cảm giác bị bỏ rơi thực sự bao giờ, cho nên quái vật 1-3 không hiểu được sự thiện lương đối với kẻ yếu chỉ là một gánh nặng vô dụng mà thôi.
Hiện tại 1-3 rõ ràng đã bị Tần Châu bỏ rơi, nhưng nó vẫn không thể buông bỏ được thứ mà nó chán ghét.
Nghĩa là, cảm giác nếm trải khi bị bỏ rơi vẫn chưa đủ.
Quái vật 0-1 u ám nhìn nhóm người tham gia: "Có lẽ các ngươi vẫn chưa biết lãnh đạo của các ngươi che giấu điều gì."
Mọi người đều nhìn về phía nó.
Nó nặng nề mở miệng, nói tên họ của quái vật 1-3 cho nhóm người tham gia.
"Ta cho các ngươi cơ hội lựa chọn." Dưới sự sửng sốt của nhóm người tham gia, quái vật 0-1 nói: "Rời khỏi trường Đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên hay bỏ mạng ở nơi này."
Nó dự định để bọn họ gia nhập cùng Tần Châu bỏ rơi quái vật 1-3.
"Vậy mà Lâm Dị... lại là quái vật 1-3 ư..."
"Là cái thế giới Quy Tắc 1-3 rất nhiều người chết đấy à..."
Nhóm người tham gia không thể tin nổi, Vương Phi Hàng cũng lộ ra vẻ mặt kinh hãi, lúc này anh mới hiểu ra, Tần Châu trước giờ nghi ngờ Trương Duy là bởi vì hắn nhớ tới Lâm Dị.
Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới vậy mà Lâm Dị lại là quái vật.
Ai mà ngờ được, vậy mà Lâm Dị lại là quái vật cơ chứ.
Người phản bác đầu tiên là Trình Dương.
Quyền lựa chọn thuộc về nhóm người tham gia, Trình Dương không một chút suy nghĩ đắn đo gì cả.
"Tao không thể làm theo mong muốn của mày được!" Trình Dương vươn cổ, nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của nhóm người tham gia, không nhịn được mà thay Lâm Dị phản bác: "Anh Lâm Dị không phải loại quái vật như vậy!"
Giọng nói của Trình Dương vang lên rõ ràng, động tác của sương mù đen treo trên đầu mọi người một lần nữa dừng lại.
Quái vật 0-1 lạnh lùng nhìn Trình Dương.
Trình Dương cũng trừng mắt nhìn quái vật 0-1.
Cái mạng nhỏ này của cậu ta thực ra đã sớm không còn từ lâu rồi, là Lâm Dị đã cứu cậu ta, coi như sống lâu được thêm một khoảng thời gian nữa, là anh em kết nghĩa, Trình Dương tuyệt đối vĩnh viễn không bao giờ lựa chọn bán đứng Lâm Dị.
Nhậm Lê kéo Trình Dương, Trình Dương quay đầu nhìn anh, Nhậm Lê nói: "Tôi cũng không chọn."
Anh giữ chặt Trình Dương lại, chỉ vì không muốn Trình Dương đối đầu với quái vật 0-1, trở thành người đầu tiên quái vật 0-1 dùng để giết gà doạ khỉ.
Nhậm Lê chắn ở phía trước Trình Dương, Trình Dương ngẩn người, hiểu được ý đồ của Nhậm Lê, cậu ta lại kéo Nhậm Lê ra phía sau mình: "Tôi có trách nhiệm với anh, anh đừng cướp."
Nhậm Lê nói: "Tôi biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!