Chương 213: Quái vật 0-1

Giang Hữu vẫn vùi đầu viết nhật ký. Trong nhật ký, nó điểm tô cho đẹp tưởng tượng của chính mình như để trả thù, như vậy từ khi sinh ra nó sẽ không bị Tống Tinh ghét bỏ, nó sẽ không bị bỏ lại ở đại viện, sẽ không ghen tị với gia đình ba người của cậu mợ, bởi vì nó cũng sẽ có một gia đình hoà thuận mỹ mãn mà bao người cực kỳ hâm mộ.

Trong tưởng tượng, nó rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức Giang Hữu không biết dùng từ gì để diễn tả. Nó viết lưu loát mấy trăm từ, viết đến nỗi nó đau nhói mà dụi nhẹ hai mắt.

Không thể phủ nhận, nó bắt đầu ghen tị với tưởng tượng của chính mình.

Nhật ký hoàn thành khiến "nó" trùng điệp với nó, trở nên vô cùng rõ ràng.

Tần Châu chỉ nhìn, không nhúc nhích mà nhìn thật lâu.

Sau đó, tầm mắt của hắn lại trở nên trắng xoá, người mà Tần Châu nhìn chằm chằm đã biến mất. Thời gian chuyển cảnh rất ngắn, trong nháy mắt hắn đã rời khỏi ngôi sao mà quái vật 0-1 chỉ định.

Lần này hắn là người cuối cùng thoát ra. Những người khác đã ra trước hắn, hơn nữa cũng đã đợi hắn được một lúc.

Nhìn thấy Tần Châu thoát ra, Trình Dương cao giọng hô: "Chủ tịch ra rồi!"

Vương Phi Hàng và Nhậm Lê nhìn thấy Tần Châu thì nhẹ nhàng thở phào, tuy biết tiến vào ngôi sao sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đã rất lâu vẫn chưa thấy Tần Châu ra ngoài, điều này khiến bọn họ rất lo lắng.

Mọi người hướng về Tần Châu, rất nhanh đã phát hiện ra điều gì đó không đúng. Trương Duy đâu?

Tần Châu ngẩng đầu, nhìn từng gương mặt để tìm kiếm bóng hình mà hắn mong muốn, nhưng không có kết quả.

Những người khác cũng tới hỏi: "Anh Châu, Trương Duy đâu?"

Trình Dương cũng hỏi: "Đúng vậy. Chủ tịch Tần, Trương Duy đâu rồi?"

Sắc mặt của Vương Phi Hàng và Nhậm Lê đều không quá đẹp, bọn họ biết Tần Châu vẫn luôn nghi ngờ Trương Duy, nhưng bọn họ lại không biết thực chất Tần Châu nghi ngờ Trương Duy không phải là nghi ngờ Trương Duy là quái vật 0-1, Tần Châu vẫn luôn nghi ngờ Trương Duy là nhóc thiên tài của hắn.

Nhưng bây giờ không khác biệt nữa rồi.

Trương Duy biến mất, hoặc là nói, Lâm Dị biến mất.

Sắc mặt Tần Châu đột nhiên trở nên khó coi, toàn thân căng thẳng, trong lòng dường như cũng trở nên cứng ngắc.

Hắn mở miệng, trong vô vàn thắc mắc mà hỏi một câu: "Tìm được nguyên nhân cái chết chưa?"

Đây là hi vọng cuối cùng mà Tần Châu muốn nắm lấy, tìm ra nguyên nhân cái chết có thể hoàn thành tuyến chính của thế giới Quy Tắc 0-1, như vậy hắn sẽ không cần phải lựa chọn gì hết.

Mọi chuyện sẽ đi theo hướng cả nhà đều vui.

Câu hỏi của hắn khiến tất cả những người đang thắc mắc đều trầm mặc. Trong tầm mắt của Tần Châu, hắn thấy Vương Phi Hàng lắc đầu, thấy Nhậm Lê lắc đầu, thấy những người khác cũng lắc đầu.

Toàn bộ sức lực trong cơ thể như bị rút cạn, một chút cũng không còn.

"Tìm được chưa?"

Đột nhiên phía sau lưng vang lên một tiếng, Tần Châu vẫn luôn đối mặt với mọi người. Hắn là người đầu tiên nhìn thấy thiếu niên xuất hiện sau lưng bọn họ, Giang Hữu, mười lăm tuổi.

Giang Hữu ngẩng đầu nhìn nhóm người tham gia, nói: "Tìm được chưa?"

Âm thanh ngay lập tức hấp dẫn tầm mắt của nhóm người tham gia. Mọi người đều sửng sốt, quay đầu nhìn Giang Hữu.

Trong ký ức ở ngôi sao, vẻ mặt của Giang Hữu luôn u ám, nhưng lần này, trên gương mặt nó lại hiện lên một chút kiêu ngạo ác ý. Nó đứng dưới chiếc đồng hồ cát lơ lửng. Chiếc đồng hồ cát tiếp tục trôi xuống, thời gian còn lại của người tham gia chỉ còn chưa đến 1/5 toàn bộ chiếc đồng hồ cát.

Thời gian này chú định bọn họ không thể tiến vào ngôi sao được nữa, không thể tìm được thêm bất kì thứ gì để bổ sung tuyến chính nữa.

Sự xuất hiện của Giang Hữu khiến nhóm người tham gia như lâm vào đại địch. Mọi người không hẹn mà cùng nhau nhìn sang đồng hồ cát, phát hiện thời gian trên đồng hồ cát vẫn còn, trên gương mặt bọn họ lộ ra vẻ nghi hoặc.

Bởi vì bọn họ vẫn còn thời gian, kể cả thời gian không đủ nhưng vẫn chưa phải là hạn chót.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!