Lâm Dị có chút cảm động nhưng vẫn từ chối: "Đàn anh, em mạnh mẽ lắm đó."
Tần Châu kéo ghế ngồi xuống, chống khuỷu tay lên mép bàn, lòng bàn tay đỡ lấy mặt. Đối với sự từ chối lịch sự của Lâm Dị, hắn chỉ kêu một tiếng: "À——"
Chủ đề này cực kì xấu hổ đối với một người mắc chứng sợ xã hội như cậu, Lâm Dị vội vàng đổi chủ đề: "Đàn anh, Từ Hạ Tri còn sống."
Tần Châu nhìn chằm chằm vào Lâm Dị, nhóc thiên tài ghi thù rồi, không còn gọi Từ Hạ Tri là "anh" nữa.
"Ừm." Tần Châu nói: "Sẽ xuất hiện quy tắc tử vong thứ ba."
Lâm Dị nói: "Quy tắc tử vong thứ ba chắc là "bị Bình hoa Cô nương nhìn thấy" ha."
Cậu khá chắc với điều mình nói, bởi vì đêm hôm trước cậu đã bị Bình hoa Cô nương nhìn thấy, lúc đó Bình hoa Cô nương chuẩn bị tấn công cậu vì cậu đã thỏa mãn quy tắc tử vong.
Nhưng bởi Khuất Gia lương chạy ra khỏi phòng, kích hoạt quy tắc tử vong của lão quản lý chung cư, để rồi quy tắc tử vong "rời khỏi phòng" mới đột ngột bị nhảy xen vào.
Tần Châu hỏi: "Em đang tự thuyết phục bản thân đấy à?"
Bởi vì quy tắc tử vong của lão quản lý đã chen ngang vào một lần, thì có thể sẽ bị chen ngang lần thứ hai. Quy tắc tử vong "bị Bình hoa Cô nương nhìn thấy" không nhất thiết phải là quy tắc tử vong thứ ba.
"Chỉ cần không vi phạm thỏa thuận của lão quản lý, quy tắc tử vong của lão ta sẽ không chen ngang vào." Lâm Dị nói ra.
Nhưng Lâm Dị mới chỉ nhìn thấy ba mục trong thỏa thuận của lão:
1. Không được phép rời khỏi chung cư.
2. Không được ra khỏi phòng vào ban đêm.
3. Không được phép vào tầng hai.
Nếu cậu là lão quản lý, cậu sẽ thường xuyên kiểm tra những thứ quan trọng của mình, nếu chúng biến mất thì sẽ làm mọi cách để tìm lại. Điều này cực kì rắc rối.
Cho nên lúc đó Lâm Dị không cầm "Thỏa thuận nhận phòng" ra khỏi phòng trực, mà chỉ mang theo giấy khai sinh và đơn đặt hàng, so ra thì không đáng kể, như vậy xác suất bị lão quản lý phát hiện cậu lẻn vào phòng trực là rất ít.
Lâm Dị đã nói "Thỏa thuận nhận phòng" mà cậu nhìn thấy cho Tần Châu một lần rồi, bây giờ lại lặp lại lần thứ hai, Tần Châu rất nhanh đã hiểu ý của Lâm Dị.
Tần Châu hỏi: "Muốn đánh cược không?"
Lâm Dị gật đầu.
"Thỏa thuận nhận phòng" còn nhiều hơn ba mục này, chắc chắn lão quản lý chung cư sẽ viết tất cả các thỏa thuận mà ông ta có thể nghĩ ra để hạn chế bọn họ một cách hiệu quả nhất.
Tuy nhiên, cửa sổ vẫn là một yếu tố nguy hiểm trong Thế giới Quy tắc 7-7, lão quản lý cũng biết rõ điều này. Bình hoa Cô nương trèo qua cửa sổ để giết người, lão quản lý có khi còn ước sao bọn họ mở cửa sổ để tự tìm chết, cho nên "Thỏa thuận nhận phòng" chắc chắn sẽ không có điều khoản như "không được mở cửa sổ".
Nhưng lão quản lý có lẽ cũng không thể ngờ rằng Lâm Dị đã thỏa thuận thành công với Bình hoa Cô nương.
Bình hoa Cô nương sẽ không lui tới Phòng 304 trong vòng ba ngày tới, vì vậy cửa sổ của Phòng 304 vẫn an toàn.
Tần Châu nói: "Nhóc thiên tài, em thỏa thuận với cô ta, cô ta chỉ không tới Phòng 304 tìm em thôi, chứ không có nghĩa cô ta nhìn thấy em sẽ không giết chết em."
Lâm Dị nói: "Đàn anh, em biết mà."
Mấy lời linh tinh cậu nói với Bình hoa Cô nương mục đích để ngăn cô ta không vào trong phòng, chưa thỏa mãn quy tắc tử vong. Nhưng nếu để Bình hoa Cô nương nhìn thấy, lập tức sẽ đáp ứng quy tắc tử vong ngày hôm nay.
Cậu thỏa thuận với Bình hoa Cô nương, chứ không phải với con quái vật 7-7. Những quy tắc tử vong này được xây dựng bởi con quái vật7-7, còn Bình hoa Cô nương chỉ là công cụ giết người cho con quái vật 7-7 mà thôi. Một khi Lâm Dị thỏa mãn quy tắc tử vong, công cụ giết người sẽ không còn ý thức của riêng nó nữa.
Nói xong, Lâm Dị cầm ga trải giường trên giường lên, đắp lên người mình rồi quấn thật chặt.
Lâm Dị nói: "Đàn anh, như này là không bị thấy nữa á."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!