Chương 18: Quái vật 7-7

Nhà vệ sinh tầng một.

Thi thể của Lý Dĩnh nằm sõng soài, mặt đất phủ đầy máu, chảy lênh láng xuống từ cổ của cô.

Phía bên phải cổ của Lý Dĩnh có một vết thương đang rỉ máu, cách thanh quản, nơi có động mạch hai đốt ngón tay.

Căn cứ vào kích thước lỗ máu và bề mặt vết thương, có thể dễ dàng nhận định hung khí giết người chính là chiếc đũa biến mất trong bữa sáng.

Tần Châu ngồi xổm xuống để kiểm tra tình trạng thi thể. Lúc cái xác bị lật lại, Lâm Dị có thể thấy trên gương mặt cô ta đang nở nụ cười với cậu, hệt như lúc Vương Đạc chết vậy.

Không một ai nhận ra tình hình đó, kể cả Tần Châu, người đang kiểm tra dấu vết ở cự ly gần.

Lâm Dị nhìn xác chết, cảm giác nghi ngờ tràn đầy trong lòng mới khi nãy thôi giờ đây đã bị cái thi thể đang nhìn chằm chằm này phân tán.

Lý Dĩnh chết rồi?

Tại sao Lý Dĩnh lại chết?

Tại sao quái vật 7-7 lại giết Lý Dĩnh chứ?

Nếu Trình Dương là quái vật 7-7 thì Lý Dĩnh chính là đối tượng tình nghi do cậu ta bịa đặt cực kì hoàn hảo cơ mà, khiến cho cả Lâm Dị và Tần Châu chưa từng dám buông bỏ nghi ngờ với Lý Dĩnh.

Nhưng giờ, Lý Dĩnh chết rồi?

Trong lòng Lâm Dị trở nên hỗn loạn, nhưng cậu vẫn phải bình tĩnh quan sát Trình Dương và Chu Linh Linh, cả người Chu Linh Linh run rẩy, hai mắt cô đỏ bừng. Thỉnh thoảng lại quay ra nhìn thi thể của Lý Dĩnh, nhưng nhìn xong lại khiếp sợ vội quay đầu đi.

Vẻ mặt Trình Dương cũng có chút sợ hãi, nhưng do Tần Châu phân công an ủi Chu Linh Linh nên cậu ta vẫn cố giả bộ bình tĩnh.

Chu Linh Linh là người đầu tiên phát hiện Lý Dĩnh chết, nhưng họ vẫn không thể tra hỏi được gì. Chu Linh Linh bị đả kích quá lớn, mỗi lần Tần Châu gặng hỏi là cô lại ôm đầu gào thét.

Lúc này, Trình Dương hỏi Chu Linh Linh: "Chị Linh Linh, em... hay em đưa chị về phòng trước nhé."

Ở lại đây lâu chỉ càng thêm sốc, huống chi còn có vũng máu tươi nhớp nháp dưới sàn nhà, riêng việc ngửi thấy mùi máu tanh tưởi ấy đã khiến người ta cảm thấy khó chịu rồi.

Hai mắt Chu Linh Linh đỏ ửng nhìn thi thể của Lý Dĩnh, cô muốn nói gì đó với với Lý Dĩnh, dù sao bọn họ cũng ở bên nhau mấy ngày hôm nay. Nhưng cuối cùng, Chu Linh Linh lại không nói gì, cô khẽ gật đầu và đồng ý với lời đề nghị của Trình Dương.

Thấy vậy, Trình Dương nói với Lâm Dị và Tần Châu: "Đại ca, anh Lâm Dị, em... em đưa chị Linh Linh đi nhá..."

Tần Châu quay đầu lại nhìn hai người bọn họ, nhưng cũng chẳng nói gì thêm.

Trình Dương không hiểu ý của Tần Châu, gãi gãi đầu: "Vậy, vậy em..."

Lâm Dị thấy Chu Linh Linh nhìn xuống tay Tần Châu, tay Tần Châu nhuốm đầy máu, vết máu khiến Chu Linh Linh càng thêm khó chịu, sắc mặt cô lập tức tái nhợt, vội vàng kéo góc áo Trình Dương, ý chỉ kêu Trình Dương mau đưa cô rời khỏi đây.

Trình Dương đành phải nói lại lần nữa: "Vậy bọn em đi trước nha, anh Lâm Dị, hai người... cẩn thận một chút."

Nói xong Trình Dương ôm Chu Linh Linh rời đi, ánh mắt Lâm Dị và Tần Châu vẫn luôn dán chặt vào bọn họ.

Phạm vi của quái vật vốn đã rất nhỏ, nhỏ đến mức giờ đây chỉ nằm trong số hai người này.

Sau khi bọn họ rời đi, Tần Châu mở vòi nước, rửa sạch tay: "Dựa vào vết thương cùng tư thế nằm của Lý Dĩnh, có thể thấy con quái vật đã tấn công cô ta từ phía sau. Em thấy biểu cảm của cô ta lúc chết không?"

Lâm Dị chỉ thấy Lý Dĩnh cười với mình, cũng không có ý định kể cho Tần Châu điều này, bèn nói dối: "Em mải suy nghĩ quá, không chú ý mất tiêu."

Cái chết của Lý Dĩnh thực sự rất kỳ lạ, cô ta chết vào ban ngày, lại còn chết trong tay của quái vật 7-7, nói Lâm Dị mất tập trung cũng không phải điều gì quá bất ngờ.

Tần Châu cũng không nghĩ nhiều, vừa rửa vết máu trên tay vừa nói: "Dựa theo "Thang điểm đánh giá nét mặt đau khổ", lông mày cụp xuống gần mắt, trên mặt có nước mắt, khóe miệng cong lên một nửa, thuộc cấp 10

- đau dữ dội, khuôn mặt đau đớn, nhưng nhãn cầu không lồi ra, đồng tử cũng không giãn ra, chứng tỏ trước khi chết cô ta không hề hoảng sợ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!