Chương 15: Quái vật 7-7

Lâm Dị cười cười, sau đó hỏi: "Đàn anh, anh có cách gì sao?"

Tần Châu: "Hả?"

Hai mắt Lâm Dị sáng lên, nói: "Tìm quái vật 7-7 á."

Lâm Dị muốn tìm quái vật 7-7 hơn là kiếm mấy mảnh giấy thỏa thuận được viết trong sổ đăng ký.

Tần Châu cũng nhận ra điều này, từ lúc bước vào Thế giới Quy tắc 7-7, Lâm Dị vẫn luôn tỏ ra hiếu kỳ, hay hứng thú với quái vật7-7.

Nhưng hắn biết dù hắn có hỏi cũng không hỏi ra được gì, Tần Châu nói: "Không có cách nào cả. Chỉ khi số người chết vừa đủ và còn lại một ít người, đối tượng mà em nghi ngờ lại nằm trong số những người sống sót, em có thể đánh cược."

Bây giờ những số những người sống sót, ngoại trừ hai người họ, là Trình Dương, Từ Hạ Tri, Lý Dĩnh và Chu Linh Linh.

Quái vật 7-7 sẽ không để NPC tìm đến nó, cửa sổ trong phòng 308 của Từ Hạ Tri đã mở, vậy nên diện tình nghi còn lại là Trình Dương, Lý Dĩnh và Chu Linh Linh.

Mặc dù Trình Dương không phải đối tượng mà hắn và Lâm Dị nghi ngờ, nhưng không một ai có thể đủ tự tin để loại trừ Trình Dương.

Lâm Dị suy nghĩ một chút, hỏi: "Đàn anh, xác xuất bao nhiêu thì được?"

Tần Châu nhìn Lâm Dị: "Ít nhất một nửa."

Lâm Dị: "Ồ."

Có nghĩa là, Trình Dương, Lý Dĩnh và Chu Linh Linh, ba người bọ họ, trừ khi giảm còn hai, mới có thể đánh cược được.

Hiện tại cửa sổ của ba người này đều đóng, không biết khi nào mới mở ra. Tất cả những gì họ có thể làm là chờ đợi.

Nhưng chờ đợi không phải là một cách an toàn trong Thế giới Quy tắc 7-7, điều này khiến Lâm Dị có chút bực bội, cậu thực sự không muốn nhìn thấy những người khác chết, đặc biệt là Trình Dương.

Dù sao thì Trình Dương cũng cầu xin Đức Phật phù hộ cậu thoát chết mà.

Tần Châu chú ý đến Lâm Dị, thay vì an ủi cậu, hắn lại tiếp tục gieo rắc thêm sự lo lắng: "Kể cả chúng ta tìm thấy quái vật 7-7, thì suy đoán của chúng ta cũng chỉ như một dàn ý sơ lược. Dùng suy đoán sơ lược để phục bàn quái vật 7-7 không khác gì tự tìm chết."

Cho dù đã đoán được đại khái tuyến chính, bọn họ vẫn cần có thêm bằng chứng để chứng minh cho suy đoán của mình, không những vậy, còn rất nhiều điểm suy luận thiếu xót cần phải hoàn thiện.

Giờ Lâm Dị còn bực bội hơn.

"Nhóc thiên tài." Tần Châu dùng ngón trỏ chọc vô vai Lâm Dị, thấy Lâm Dị vội vàng lui ra, hắn lại dùng ngón trỏ chọc Lâm Dị thêm cái nữa.

"Muốn làm gì đó không?"

Lâm Dị gật đầu, cậu không thích chờ đợi lắm, chờ đợi làm cậu cảm thấy như mình đang ngồi chờ chết ấy.

Tần Châu tiếp tục: "Phòng trực ban hay tầng hai, chọn một đi."

Lâm Dị: "Hả?"

Tần Châu nhìn cậu: "Tìm thêm chi tiết điền vào dàn ý sơ lược."——

Phòng trực ban.

Lão quản lý chung cư nhìn màn hình giám sát không rời mắt, cơ thể vốn vẫn bất động của lão đột nhiên nghiêng về phía trước, cả khuôn mặt gần như áp vào màn hình.

Tròng mắt ẩn dưới mí mắt lão dừng lại ở góc dưới bên phải của màn hình nhỏ.

Trên màn ảnh nhỏ này xuất hiện một người, lão quản lý chung cư nhận ra hắn, đây chính người của Phòng 305!

Người ở Phòng 305 sao lại lên tầng hai rồi! Nhưng lần này hắn chỉ có một mình còn đứa hay đi cùng của Phòng 304 lại không thấy đâu, cũng chẳng thấy người của Phòng 304 ở đâu trong màn hình giám sát cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!