Xét thấy thái độ của Ứng Quân khá nghiêm túc, lại hứa sau khi về nước sẽ lập tức bù đắp cho mười năm đã bỏ lỡ, Dương Tuyết Ý đành miễn cưỡng đồng ý với lời đề nghị của anh, quyết định cho anh một cơ hội và trở thành bạn gái của anh.
Tuy nhiên, trước đó, Dương Tuyết Ý – người đầy tham vọng với sự nghiệp vẫn chưa để chuyện yêu đương làm mờ lý trí: "Trước tiên em muốn xác nhận một chuyện, việc em được vào làm ở Dược phẩm Đoan Phương không phải là nhờ anh giới thiệu chứ?"
Ứng Quân sững người một lúc, dường như không ngờ vào thời điểm này điều Dương Tuyết Ý quan tâm lại là chuyện đó, giọng anh có phần bất đắc dĩ nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời: "Không phải," và anh cũng nói rõ rằng đó là do chính cô trúng tuyển thông qua phỏng vấn.
"Khi em quyết định đến Dược phẩm Đoan Phương, Tưởng Nghị còn chưa liên hệ với anh, anh cũng không biết gì về mối quan hệ giữa anh với ông ấy."
"Hơn nữa, để tránh công ty biến thành xưởng gia đình do quan hệ thân thích thao túng, bản thân Tưởng Nghị đã đặt ra yêu cầu tuyển dụng rất cao. Xuất khẩu dược phẩm vốn là lĩnh vực được Dược phẩm Đoan Phương chú trọng nhất hiện nay, những vị trí đòi hỏi chuyên môn như thế này không thể nào chỉ dựa vào việc giới thiệu nội bộ mà vào được."
"Nhưng bây giờ thân phận của anh có hơi nhạy cảm." Ứng Quân liếc nhìn Dương Tuyết Ý một cái: "Vậy em có nghĩ đến việc chuyển việc để tránh điều tiếng không?"
"Tại sao em phải chuyển việc?" Dương Tuyết Ý hất tóc, nói: "Chính anh cũng nói rồi, em vào được công ty này là nhờ vào năng lực của bản thân. Tuy hơi vất vả một chút, còn gặp cả động đất, nhưng tính ra thì em với công ty cũng đã cùng vào sinh ra tử rồi, sau này lúc thăng chức tăng lương còn có cái để kể công, đây không phải là công lao to lớn à?"
"Nếu chỉ vì yêu anh mà em phải nghỉ việc chuyển chỗ khác, vậy thì hay là chia tay đi cho rồi! Dù sao em cũng không chuyển việc đâu!"
Dương Tuyết Ý nói một cách ngang ngạnh, khiến Ứng Quân cũng không nhịn được mà bật cười khẽ: "Được rồi, anh biết rồi. Anh cũng không muốn em vì chuyện của anh mà phải né tránh quá mức."
Nhưng suy nghĩ một lát, Dương Tuyết Ý vẫn đưa ra quyết định: "Tuy nhiên, để tránh có lời đồn nói em được nhận vào là nhờ anh, Ứng Quân, từ giờ trở đi anh chỉ được phép yêu trong bí mật thôi. Nhất là bây giờ, ở đây có rất nhiều nhân viên của Dược phẩm Đoan Phương, còn có cả đội PR nữa, mấy người đó cực kỳ nhiều chuyện, chúng ta tuyệt đối không thể để bị phát hiện!"
Nhưng vừa nghe cô nói vậy, sắc mặt của Ứng Quân liền không được tốt cho lắm: "Việc anh là con ruột của Tưởng Nghị thì không thể thay đổi được, vậy chẳng lẽ sau này anh cứ phải lén lút với em như thế này mãi à?"
"Chỉ cần giữ bí mật với phía Dược phẩm Đoan Phương là được. Anh phải lấy thái độ của một kẻ lén lút yêu đương để bảo vệ mối quan hệ của tụi mình đấy nhé!"
Quả nhiên Ứng Quân tỏ ra không mấy vui vẻ: "Anh đâu có kinh nghiệm về việc lén lút yêu đương gì đâu, nên chưa chắc đã làm tốt."
Không phải anh từng lén lút qua lại với con gái nhà người ta ngay dưới mí mắt của bà Dương Mỹ Anh sao? Còn rất thành thạo nữa là đằng khác. Đến giờ có lẽ bà Dương vẫn còn tưởng Ứng Quân là một chính nhân quân tử ấy chứ.
Giờ lại nói là không có kinh nghiệm, không làm tốt được?
Có lẽ ánh mắt của Dương Tuyết Ý quá rõ ràng, khiến Ứng Quân hiếm khi lộ ra vẻ lúng túng, anh chỉ đơn giản giải thích ngắn gọn: "Chuyện đó khác mà."
"Khác chỗ nào?"
Ứng Quân dường như không trả lời được, chỉ còn biết bất lực kèm chút cầu xin gọi khẽ tên của Dương Tuyết Ý.
Dương Tuyết Ý quyết định không trêu anh nữa.
Cô vỗ nhẹ tay Ứng Quân, rồi an ủi anh: "Mấy chuyện khác đợi em về nước rồi tính xem công khai thế nào nhé."
Ứng Quân lập tức cảnh giác: "Vậy em định suy nghĩ trong bao lâu?"
"Ứng Quân, em đã đồng ý với anh rồi, chắc chắn sẽ cho anh một danh phận. Anh đừng nóng vội, chuyện gì làm kỹ mới ra được kết quả tốt, anh hiểu không?"
Một loạt lời thoại chuẩn danh "tra nữ" của cô khiến Ứng Quân chỉ biết cạn lời.
Công tác cứu hộ đã tạm thời kết thúc, nhưng trong quá trình đào bới cuối cùng, vài thành viên của đội cứu nạn đều bị trầy xước tay ở mức độ khác nhau. Vì vậy, rất nhanh sau đó, Ứng Quân và Dương Tuyết Ý cũng vội vã tới khu lều trại. Ứng Quân phụ trách xử lý vết thương cho các thành viên đội cứu hộ, còn Dương Tuyết Ý thì đi tìm Mary cùng những đứa trẻ khác để chào tạm biệt cho đàng hoàng.
Trận động đất đã tàn phá nhà cửa và cơ sở vật chất của nơi đây, nhưng mặt trời chói chang của châu Phi vẫn mọc lên như thường lệ, ánh nắng gay gắt rọi xuống những con đường đầy gạch vụn và tàn tích, bụi đất và cảnh phố xá dường như lay động nhẹ trong làn không khí nóng bỏng.
Trên mảnh đất vừa trải qua thảm họa thiên nhiên này, một ngày mới đã bắt đầu.
Và trong cuộc đời của Dương Tuyết Ý, một chương mới cũng đang khởi hành.
Cô hạnh phúc đến mức như bị ánh nắng thiêu đốt của châu Phi làm cho choáng váng.
Trong cơn "say nắng" mang tên may mắn ấy, cô cúi người, tiếp tục kể những câu chuyện cổ tích cho lũ trẻ nơi đây.
Và tin vào sự tồn tại của cổ tích hơn bất kỳ khoảnh khắc nào trước đó, tin rằng tình yêu thật sự có thể nảy nở giữa hai con người hoàn toàn khác biệt, có thể vượt qua thời gian và muôn trùng cách trở để đến bên nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!