Chương 50: (Vô Đề)

Dương Tuyết Ý đưa Ứng Quân đến quán lẩu lần trước cô từng ăn cùng Kiều Thiến Thiến, đây được xem là một quán lẩu lâu đời với mức độ đề xuất rất cao, cả thái độ phục vụ lẫn món ăn đều được đánh giá xuất sắc.

Lúc hai người đến thì đã qua giờ ăn tối nên không cần phải xếp hàng đợi bàn.

Chẳng mấy chốc, một nồi lẩu gà nấu bao tử bốc khói nghi ngút được bưng lên, Dương Tuyết Ý nhúng thịt vào nồi, cuối cùng cũng cảm thấy hài lòng.

Đồ Tây sao ngon bằng lẩu được.

Đến nơi quen thuộc, Dương Tuyết Ý ăn ngon miệng hơn hẳn nên ăn không ít, còn Ứng Quân thì vẫn giữ dáng vẻ ăn uống lịch sự và dè dặt. Cuộc sống nhung lụa trước đây để lại dấu vết quá rõ ràng trên người anh. Dù ngồi trong quán lẩu nhưng anh vẫn giống như một thiếu gia nhà giàu, tuân thủ những phép tắc trên bàn ăn một cách tinh tế, cẩn thận, ăn từng miếng nhỏ chậm rãi như đang dùng bữa trong nhà hàng Michelin vậy.

Ban đầu Dương Tuyết Ý cũng chẳng để ý gì, cho đến khi phát hiện mấy cô gái ở bàn bên liên tục liếc mắt nhìn về phía Ứng Quân, thì cô mới ngẩng đầu lên. Lúc đó mới phát hiện, so với Ứng Quân thì cách ăn của cô quả thật có phần xuề xòa, không chú ý tiểu tiết, thậm chí còn không bằng một người đàn ông như anh.

Ứng Quân trông như kiểu người nên ngồi trong nhà hàng Tây đắt tiền, mặc vest đặt may thủ công, dùng bữa cùng những cô gái xuất thân danh gia vọng tộc, người người đều tinh thông cầm kỳ thi họa.

Thế nên trong mắt người khác, có lẽ họ sẽ cảm thấy Dương Tuyết Ý không xứng với khí chất của Ứng Quân.

Tất nhiên rồi, vốn dĩ hai người bọn họ… cũng không phải là một đôi.

Nhưng cũng đúng lúc này, Dương Tuyết Ý mới phát hiện thật ra Ứng Quân cũng không ăn uống nghiêm túc gì cho cam, ngược lại, ánh mắt của anh vẫn đang dõi theo cô.

Không hiểu vì sao, Dương Tuyết Ý lại cảm thấy có chút bồn chồn và phiền muộn. Cô vừa định theo thói quen giả vờ lớn tiếng trách Ứng Quân vì sao cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình, thì đã thấy Ứng Quân đứng dậy.

Anh đi đến bên cạnh Dương Tuyết Ý, tự nhiên cầm lấy dây buộc tóc mà nhân viên phục vụ quán lẩu đã chuẩn bị sẵn, rồi từ phía sau gom mái tóc của cô lại.

"Ăn uống mà bất cẩn như vậy." Giọng Ứng Quân trầm thấp, nhưng không mang ý trách móc, mà thiên về bất đắc dĩ nhiều hơn. "Dương Tuyết Ý, em định mời cả tóc của mình uống canh cùng à?"

Ngón tay của Ứng Quân lạnh lạnh lướt nhẹ qua sau gáy Dương Tuyết Ý, khiến vùng da bị chạm vào của cô như bị điện giật, râm ran những cơn rùng mình do dòng điện mang tới. Cô thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của Ứng Quân phả xuống đỉnh đầu mình khi anh cúi người buộc tóc cho cô. Cảm giác đó khiến cơ thể cô trở nên cứng đờ, mọi sự lanh mồm lanh miệng ngày thường đều biến mất không dấu vết, giống như một người lính bị tịch thu hết vũ khí, tay không tấc sắt đối mặt với kẻ địch, chỉ còn lại sự luống cuống và bối rối. Rõ ràng không ai nổ súng, nhưng tim cô lại như đã trúng đạn.

Tuy vẻ ngoài Ứng Quân có vẻ điềm tĩnh, nhưng thật ra động tác lại khá vụng về. Loay hoay một hồi, anh cũng không buộc được gọn lắm, vẫn có vài ba sợi tóc không chịu nghe lời mà rơi ra khỏi dây buộc.

"Đừng đoán nữa, là người yêu đó, chắc chắn là một đôi chứ không phải anh em đâu."

"May mà vừa nãy không qua xin số, không thì chắc bị ăn đấm rồi."

"Trông thì lạnh lùng mà cưng chiều bạn gái quá trời luôn đó…"

……

Ứng Quân trở về chỗ ngồi, lại khôi phục dáng vẻ tao nhã, giữ đúng lễ nghi khi ăn uống. Có lẽ do trong quán lẩu quá ồn ào náo nhiệt nên anh không nghe rõ lời trêu chọc của mấy cô gái bàn bên. Vẻ mặt anh vẫn bình thản như thường, nhưng Dương Tuyết Ý thì lại không nhịn được mà đỏ mặt, tâm trạng bối rối ban nãy cũng lập tức tan biến.

Coi như Ứng Quân vẫn còn là con người.

Dù sao thì cô cũng đã đưa cho anh toàn bộ sáu vạn tệ tiền tiết kiệm, cho dù chỉ là giả vờ thì anh cũng nên giả vờ đối xử tốt với cô một chút chứ!

Thế nhưng tâm trạng của Dương Tuyết Ý lại tiếp tục lên xuống khi đến lúc thanh toán.

Mà nguyên nhân là… quá may mắn.

Quán lẩu có chương trình tích điểm cho hội viên đã đăng ký, Dương Tuyết Ý vừa định đọc số điện thoại của mình thì nhân viên phục vụ đã nhiệt tình báo tin: cô được miễn phí toàn bộ hóa đơn lần này.

"Chúng tôi kiểm tra hệ thống thì thấy cô từng tham gia hoạt động cầu nguyện kỷ niệm 7 năm thành lập. Chỉ cần điều ước hồi đó của cô đã thành hiện thực, thì lần ăn này sẽ được xem là món quà mừng ước mơ thành sự thật từ phía quán tặng ạ."

Cầu nguyện?

Dương Tuyết Ý sững người một lúc, đến khi ánh mắt cô chạm phải ánh mắt của Ứng Quân đang ngồi đối diện, cô mới chậm nửa nhịp mà sực nhớ ra… hồi đó mình đã ước gì.

Dương Tuyết Ý lại lén liếc nhìn Ứng Vận thêm một lần nữa, trong lòng có chút chột dạ.

Điều ước khi ấy… dĩ nhiên là không thành hiện thực rồi…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!