Nghe có vẻ trong thời gian ngắn sắp tới, việc thoát kiếp độc thân của Ứng Quân là điều không tưởng. Lẽ ra điều đó phải khiến Dương Tuyết Ý vui mừng, thế nhưng ánh mắt cô đơn của anh lại như một xe bê tông đổ ập vào lòng cô, khiến mọi cảm xúc đều đông cứng lại, trái tim cũng trở nên lạnh lẽo, khô khốc đến mức sắp nứt vỡ.
Dương Tuyết Ý luôn cảm thấy trông Ứng Quân như đang vướng bận vì một người mà anh rất yêu nhưng chẳng thể buông bỏ, nhưng cô lại chẳng tìm được bất kỳ bằng chứng nào để "kết tội" anh.
Là mối tình đầu An Hinh sao? Hay là một người khác? Hay chỉ là do cô nghĩ quá nhiều?
Chẳng phải suốt mười năm qua Ứng Quân vẫn luôn lạnh lùng vô tình với cô sao? Mười tám tuổi thì càng giống như muốn dùng lỗ mũi để nhìn người, kiêu ngạo lại khó tiếp cận.
Cũng chẳng biết khi Ứng Quân bị tình cảm làm khổ thì sẽ như thế nào.
Một Ứng Quân như thế này, thật sự có thể thích một người sâu đậm đến vậy sao?
Nếu là trước đây, Dương Tuyết Ý chắc chắn sẽ vui mừng khi thấy anh gặp quả báo sớm một chút. Thế nhưng hiện tại, lòng cô lại đổi khác, chỉ còn lại sự chột dạ và bất an, chỉ mong cái "ngày ấy" của anh đến càng muộn càng tốt.
Tốt nhất là để cô có cơ hội từ từ thấm vào cuộc sống của anh, để anh hiểu rằng quá khứ chẳng còn quan trọng, quan trọng là người đang đứng trước mắt anh lúc này.
Dương Tuyết Ý buồn bực nghĩ, tiếc là cô đã quen biết Ứng Quân quá sớm, đến mức anh gần như đã miễn dịch với gương mặt của cô, thậm chí còn bị mài mòn cảm giác thẩm mỹ với nó. Nếu hai người là lần đầu gặp nhau vào lúc này, chỉ cần Ứng Quân là một người đàn ông bình thường, chắc chắn cũng sẽ sững sờ một giây.
Mà chỉ cần một giây ấy thôi, cũng đủ để Dương Tuyết Ý làm được rất nhiều chuyện rồi.
Để che giấu cảm xúc của mình, cũng sợ bị người khác nhận ra điều gì, cô liền hắng giọng rồi chuyển sang chủ đề khác.
"Dù sao thì anh đừng có lừa em, tốt nhất là nói được thì làm được. Đừng có làm kẻ nói dối nữa, hãy học theo em đi và lấy em làm gương, sống thành thật như em vậy đó."
Cô buông câu đó xong, vừa định quay người vào phòng thì phía sau vang lên giọng Ứng Quân không nhịn được mà phản bác lại ————
"Anh là kẻ nói dối? Dương Tuyết Ý, nói như thể em chưa từng nói dối vậy. Em thành thật ở chỗ nào chứ?"
"Hồi đó dì Dương cứ truy hỏi vì sao mấy cuối tuần liền em không có ở nhà, em đều bảo là đi thư viện học từ vựng. Hóa ra là đi chơi bóng bầu dục cờ với đám con trai kia, phải chơi bao nhiêu lần mới phối hợp ăn ý được như thế hả?"
"Quan hệ thân thiết thế cơ mà, nói chuyện với họ thì cười toe toét cả mặt, có nhiều chuyện buồn cười đến vậy sao? Lúc đó sao không thấy em nói thật với dì Dương?"
Dương Tuyết Ý nghi ngờ Ứng Quân phải vất vả lắm mới nắm được cái "thóp" của cô nên mới trở nên cà khịa như thế, anh nhìn cô với vẻ không cam lòng, thậm chí còn hơi trẻ con: "Đám người đó thật ra cũng tốt lắm, rất tự tin, còn chưa bắt đầu trận đấu đã tính đến chuyện thắng thì nên ăn gì. Họ đã thắng chưa?"
Không nhắc thì thôi, nhắc đến lại khiến Dương Tuyết Ý tức điên lên.
Chuyện này cô còn chưa kịp tính sổ với Ứng Quân đâu đấy!
Đằng nào Mạnh Thừa Vân cũng không phải là người mập mờ với Ứng Quân, vậy tại sao anh vẫn cứ cố chấp không chịu nhường cô?
Dương Tuyết Ý vừa nhắc tới thì vẻ mặt của Ứng Quân có hơi lúng túng, nhưng anh vẫn rất kiên định: "Tại sao anh phải thua họ? Thi đấu thì phải cạnh tranh công bằng. Dương Tuyết Ý, dù anh thắng thì cuối cùng vẫn đi ăn với em mà, thế thì có gì khác với em thắng đâu?"
"Chẳng lẽ anh lại mong bọn họ đến hỏi anh muốn ăn gì hơn sao?"
"Không để em thắng nên em giận rồi đúng không? Anh xin lỗi, anh biết rồi, nếu em không thể chấp nhận chuyện như thế thì lần sau anh sẽ không như vậy nữa. Nhưng lúc đó anh thật sự không nghĩ nhiều, chỉ đơn giản là không muốn bọn họ thắng mà thôi."
"Huống hồ gì đội kiểu gì mà tệ đến mức phải để con gái đi quyến rũ cầu thủ chủ lực bên đối phương chứ? Mấy tên cùng đội với em kém đến mức không thể chịu nổi hay sao."
Đúng đúng đúng
Tuy biểu cảm trên mặt Ứng Quân nghiêm túc lại đĩnh đạc, nhưng Dương Tuyết Ý liếc xuống dưới người anh.
Nếu anh không phải kiểu mặt người dạ thú thì còn là gì?
Miệng thì chính nghĩa trách móc cô dùng mánh khóe không đàng hoàng để quyến rũ đối phương, nhưng cơ thể của Ứng Quân lại phản ứng hoàn toàn trái ngược.
Anh đang hồi tưởng chuyện quyến rũ lúc đó đến mức nào đây?
Rõ ràng lúc đó còn từ chối cô một cách lạnh lùng, chính khí lẫm liệt đến không nể mặt?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!