Chương 42: (Vô Đề)

Dương Tuyết Ý hoàn toàn không dám hồi tưởng lại đêm qua, một khi đã bắt đầu như vậy, luôn cảm thấy đó là một hình thức khác của việc phô bày trắng trợn ban ngày.

Thế là cô ấy quyết định chuyển chủ đề một cách thẳng thừng, hỏi Ứng Quân có muốn tham gia chơi bóng bầu dục cờ không ———

"Đều là người quen cả, trước đây em cũng từng chơi bóng cùng họ một thời gian, càng đông người thì chơi càng vui hơn. Tối nay anh đi với em nhé? Anh có thể gọi thêm bạn của mình đến nữa."

May mắn là Ứng Quân không từ chối, khiến Dương Tuyết Ý thở phào nhẹ nhõm.

Sáng nay Dương Tuyết Ý xin nghỉ để cùng Ứng Quân đi gặp luật sư Ngô. Đến trưa, sau bữa cơm ở nhà, cô vội vã quay lại công ty để bù đắp khối lượng công việc bị trễ.

Buổi tối khi đến sân bóng như đã hẹn, Dương Tuyết Ý mới phát hiện người mà Ứng Quân dẫn theo chính là bác sĩ Vu Thực – người mà cô suýt chút nữa đã đăng ký khám.

Vừa nhìn thấy Dương Tuyết Ý, anh ta như thể đã gặp cô ở đâu đó trước kia, liền quay sang chất vấn Ứng Quân: "Không phải cậu bảo không phải bạn gái à? Là nhận nhầm người thật sao? Sao lại hẹn nhau đi chơi bóng rồi?"

Ứng Quân chỉ hơi nhấc mí mắt lên, chưa kịp đáp lời thì Dương Tuyết Ý đã nghe thấy giọng nói thoải mái, tự nhiên của Kiều Thiến Thiến vang lên —

"Tiểu Tuyết! Tớ tới rồi đây!"

Lần này thì hay rồi, Vu Thực như thể vừa bị thêm một cú sốc, anh ta kinh ngạc xen lẫn bất ngờ nhìn chằm chằm Dương Tuyết Ý, lặp lại một lần nữa: "Tiểu Tuyết? Cô chính là Tiểu Tuyết? Tiểu Tuyết biết nói tiếng Pháp đó sao?"

Anh ta nhìn gương mặt của Dương Tuyết Ý, trầm ngâm một lúc, rồi lại lắc đầu như tự hỏi tự đáp, cuối cùng đưa ra một kết luận phủ định: "Chắc là không phải, người như cô không cần phải làm vậy mà, chắc chắn không phải là cô. Tên Tiểu Tuyết cũng khá phổ biến mà."

Cái gì mà Tiểu Tuyết biết nói tiếng Pháp chứ? Dương Tuyết Ý chỉ biết tiếng Anh và tiếng Nhật thôi.

Cô có hơi ngơ ra, nhất thời chưa hiểu chuyện gì, nhưng rất nhanh sau đó Dương Tuyết Ý cũng không còn tâm trí để truy hỏi nữa, bởi vì khi dõi theo giọng nói của Kiều Thiến Thiến, cô nhìn rõ người đang đi phía sau cô ấy.

Người đó không ai khác chính là cô gái từng có dáng vẻ thân mật, quen thuộc với Ứng Quân ở bên ngoài sân bóng hôm trước.

Đối phương cũng nhìn thấy Dương Tuyết Ý, rồi dường như cũng trông rõ Ứng Quân đang đứng phía sau cô, cô ấy lập tức sững người, thoáng ngơ ngác.

Kiều Thiến Thiến thì lại khá chậm hiểu, chẳng nghi ngờ gì cả, liền đơn giản giới thiệu với mọi người: "Đây là trợ lý kiêm học trò mới của tớ, tên là Mạnh Thừa Vân."

Thì ra cô ấy tên là Mạnh Thừa Vân.

Khi nhìn gần mới cảm nhận được Mạnh Thừa Vân lại càng ưa nhìn hơn, làn da rất đẹp, tóc đen bóng và bồng bềnh, rõ ràng xuất thân từ gia đình khá giả nên được chăm sóc rất tốt. Lúc này cô mặc bồ đồ thể thao, trông lại càng thêm tươi tắn, rạng rỡ và trẻ trung.

Chỉ cần nghĩ đến việc Ứng Quân từng thân mật về mặt thể xác với cô ta, trong lòng Dương Tuyết Ý liền dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ. Cô chợt nhớ ra, rõ ràng đều là con người như nhau, vậy mà đối phương có thể được Ứng Quân thoải mái giới thiệu với bạn bè, còn mình thì lại giống như một phần không thể lộ diện trong cuộc sống của anh, chỉ cần nghĩ đến đó liền thấy bực bội.

Chỉ là lần này lại ngoài dự đoán, Ứng Quân hoàn toàn khác với thường lệ, vậy mà lại không hề chủ động giới thiệu Mạnh Thừa Vân một cách thoải mái như mọi khi.

Anh thậm chí còn không chủ động chào hỏi Mạnh Thừa Vân, ngược lại lại cầm điện thoại lên, cúi đầu như đang gửi tin nhắn, rõ ràng là không muốn thừa nhận quen biết Mạnh Thừa Vân trước mặt mọi người.

Cái kiểu rõ ràng rất quen thuộc mà lại phải giả vờ không quen trước mặt người khác như vậy, khiến tâm trạng vốn đã khó tả của Dương Tuyết Ý lại càng thêm rối ren, khó chịu hơn.

Nếu thật sự chỉ là bạn bè khác giới thân thiết, thì cứ thẳng thắn giới thiệu ra là được rồi.

Cứ lén lút trốn tránh như vậy, lại càng khiến người ta cảm thấy giữa hai người có vấn đề, mập mờ không rõ ràng.

Dương Tuyết Ý lén quan sát, thấy tuy vẻ mặt của Ứng Quân vẫn điềm tĩnh, nhưng sắc mặt lại có chút lúng túng và gượng gạo.

Vì vậy, Dương Tuyết Ý có lý do chính đáng để cho rằng chuyện Ứng Quân đang nhắn tin phần lớn chỉ là giả vờ, dùng hành động này để che giấu tâm trạng đang rối loạn trong lòng mới là thật.

Nhưng những chi tiết nhỏ thì không thể che mắt được ai. Khi nhìn thấy Mạnh Thừa Vân bên kia, trên gương mặt của Ứng Quân thoáng hiện lên sự kinh ngạc trong khoảnh khắc đầu tiên, sau đó liền trở nên có phần lúng túng và bất an. Có lẽ anh không ngờ sẽ gặp lại đối phương trong một tình huống như thế này, càng không kịp chuẩn bị tâm lý để ứng phó. Ứng Quân bèn căng mặt lên, dùng vẻ lạnh lùng như một con đê phòng thủ, cố tình giấu đi những dao động trong lòng bằng sự vô cảm trên nét mặt.

Thấy dáng vẻ của anh như vậy, trong lòng Dương Tuyết Ý lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, giữa hai người này chắc chắn có vấn đề!!!

Đáng tiếc là Kiều Thiến Thiến vốn tính cách vô tư, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí đang vi diệu thế nào, vẫn vô tư tiếp tục giới thiệu từng người cho nhau —

"Đây là Ứng Quân, bác sĩ khoa xương khớp, hiện tại là người thuê nhà của Dương Tuyết Ý, cũng là bạn mà cô ấy quen biết đã nhiều năm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!