Dương Tuyết Ý vừa bước vào phòng của Ứng Quân, tâm trạng của cô đã ngay lập tức mất cân bằng.
Tuy cùng ở một khu nghỉ dưỡng nhưng cô và Ứng Qua ở hai tòa nhà hoàn toàn khác nhau. Phòng của Dương Tuyết Ý nhỏ hẹp nhưng giá cả hợp lý. Còn Ứng Quân thì ở một trong những căn suite sang trọng nổi tiếng nhất khu nghỉ dưỡng — giá cao gấp năm lần phòng của cô, mà diện tích cũng rộng hơn gấp năm lần. Phòng khách lớn đến choáng ngợp, mỗi ô cửa sổ đều có thể nhìn ra khung cảnh tuyết trắng mênh mông bất tận bên ngoài kia.
Trên bàn là một chiếc đồng hồ Patek Philippe đắt đỏ được tùy ý đặt đó như đồ lặt vặt. Ở góc phòng khách chất đống vài chiếc vali to — vừa nhìn đã biết là bộ đồ giường mà cậu thiếu gia Ứng Quân này phải đặc biệt ký gửi mang theo. Bởi vì… anh ta không thích ngủ trên ga trải giường của khách sạn.
Ở phía bên kia bức tường là vài chiếc ván trượt tuyết đắt tiền của anh ta được trưng bày như một bộ sưu tập, từng chi tiết đều toát lên mùi tiền và sự xa xỉ.
Ngay khoảnh khắc ấy trong đầu cuuar Dương Tuyết Ý chỉ có một suy nghĩ ———— Thật sự muốn liều chết với mấy người giàu cho rồi!
Cô liếc nhìn gã nhà giàu Ứng Quân trước mặt, lúc này anh ta đang quay lưng lại và thong thả cởi chiếc áo khoác trượt tuyết mặc bên ngoài.
Khác hẳn với cái lạnh ngoài trời, trong phòng được sưởi ấm như mùa xuân chớm tới.
Dương Tuyết Ý định bôi thuốc xong là rút lui, cô cũng không có ý định nán lại lâu. Thấy cởi ra mặc vào quá phiền phức nên cô quyết định tạm chịu nóng một lúc.
Chỉ là… vừa lúc Ứng Quân vào phòng trong để lấy hộp y tế, điện thoại của Dương Tuyết Ý lại đột ngột reo lên.
Dương Tuyết Ý cúi đầu nhìn một cái, vừa thấy rõ người gọi đến là ai thì trong lòng cô liền hoảng hốt —————— không phải Kiều Thiến Thiến mà là mẹ cô – Dương Mỹ Anh đang gọi video đến!
Dương Tuyết Ý vốn định từ chối cuộc gọi, nhưng tay cô vẫn còn tê cứng vì cái lạnh bên ngoài, trong lúc căng thẳng lại lỡ tay ấn nhầm nút kết nối.
Gần như ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói vang dội và đầy uy lực của mẹ cô Dương Mỹ Anh đã vang lên rõ mồn một, chấn động cả lỗ tai ———
"Dương Tuyết Ý con đi đâu rồi hả? Mẹ gọi vào điện thoại bàn ở ký túc xá nhân viên mà sao không ai bắt máy cả vậy?"
Vừa nhìn thấy khung cảnh phía sau Dương Tuyết Ý, Dương Mỹ Anh lập tức cao giọng thêm ba phần: "Con đang ở khách sạn?! Có phải đi với con trai không đấy?!"
"Không có con trai đâu mà mẹ!" Dương Tuyết Ý không muốn rắc rối thêm nên chẳng nghĩ ngợi gì liền thề thốt, "Mẹ ơi, con chỉ đang nghỉ phép đi du lịch thôi nên tất nhiên là ở khách sạn rồi, con đi cùng với Thiến Thiến, trong phòng thật sự không có người con trai nào cả!"
Thật tiếc là ông trời cứ như thể cố ý chống lại cô vậy. Dương Tuyết Ý vừa dứt lời thì cái tên đáng ghét Ứng Quân kia liền lên tiếng, không chỉ chọn đúng khoảnh khắc để xen vào, mà câu nói thốt ra còn dễ khiến người khác hiểu lầm vô cùng —
"Dương Tuyết Ý, sao cô còn mặc nguyên quần áo vậy? Không nóng à?"
Vì hơi ấm trong phòng cộng thêm bộ đồ trượt tuyết quá dày và sự căng thẳng khi đối mặt với mẹ khiến hai má của Dương Tuyết Ý đỏ bừng, đầu mũi cũng bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Ứng Quân cầm lọ thuốc Vân Nam Bạch Dược bước ra khỏi phòng, liếc nhìn Dương Tuyết Ý một cái, vẻ mặt như thể không để ý cô đang gọi video, nhưng Dương Tuyết Ý nghi ngờ là anh ta cố ý.
Bất kể người nói là cố ý hay vô tình, tóm lại người nghe thì đã để tâm rồi.
Ở đầu dây bên kia, quả nhiên bà Dương Mỹ Anh lập tức nổi giận như bùng nổ ————
"Còn dám nói không có đàn ông?! Nói thật cho mẹ biết hiện giờ con đang ở đâu? Gã đàn ông đó là ai?! Còn dám bảo con c** đ*?! Lần trước mẹ còn tìm thấy hộp bao cao su trong phòng của con, đúng là không nên tin mấy lời nguỵ biện của con mà!"
Sự kích động quá mức khiến giọng nói của bà Dương Mỹ Anh vang to đến chói tai. Ứng Quân liếc nhìn Dương Tuyết Ý một cái, rõ ràng anh ta đã nghe thấy toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện. Nét mặt của anh ta vẫn lạnh lùng và cứng rắn như thể muốn vạch rõ ranh giới với Dương Tuyết Ý, coi cô như một người con gái tùy tiện và không đứng đắn vậy.
Dương Tuyết Ý chẳng còn tâm trạng đâu mà giải thích dài dòng, cô liền trực tiếp chĩa thẳng ống kính về phía Ứng Quân: "Mẹ! Mẹ tự nhìn đi! Là Ứng Quân! Không có người đàn ông nào khác cả!"
Bà Dương Mỹ Anh đang trong cơn tức giận, nên hoàn toàn không thể bình tĩnh lại để nhìn rõ màn hình.
Vẻ mặt của Ứng Quân vẫn lạnh nhạt như thường, trên mặt viết rõ bốn chữ "thấy chết không cứu", anh chỉ liếc nhìn Dương Tuyết Ý một cái rồi quay đi.
Tên đáng ghét này lúc nãy còn giả điếc, bây giờ lại giả câm!
Dương Tuyết Ý sốt ruột đến mức không chịu nổi, hai tay của cô đang cầm điện thoại, trong lúc cấp bách chỉ còn biết dùng chân đá đá Ứng Quân: "Anh mau nói gì đi chứ!"
May mà ngay khi Dương Tuyết Ý sắp dí sát điện thoại vào mặt Ứng Quân, thì tên đáng ghét kia cuối cùng cũng như thể lương tâm trỗi dậy, anh ta đưa tay nhận lấy điện thoại từ tay cô rồi nhìn chằm chằm vào màn hình nơi mẹ của Dương Tuyết Ý là bà Dương Mỹ Anh đang hiện lên, rồi mở miệng nói —
"Dì Dương, là cháu đây."
Câu nói đó như có ma lực vậy, khi bà Dương Mỹ Anh nhìn rõ gương mặt của Ứng Quân trên màn hình, quả nhiên lý trí của bà đã quay trở lại, giọng điệu cũng giảm hẳn một nửa: "Tiểu Quân? Cháu đang ở cùng Tiểu Tuyết à? Con bé rốt cuộc đã đi đâu vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!