Nụ hôn của Ứng Quân vừa sâu vừa mãnh liệt, khiến da đầu Dương Tuyết Ý tê rần. Đến khi Ứng Quân rời đi, đầu óc cô vẫn trống rỗng, tim thì đập thình thịch không ngừng.
Rõ ràng vừa nãy còn buồn ngủ, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Ứng Quân đã phá hỏng tất cả, cơn buồn ngủ biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là d*c v*ng làm mờ lý trí.
Dương Tuyết Ý không thể phủ nhận sức hút của Ứng Quân đối với mình, giống như không thể từ chối món tráng miệng vừa mới ra lò vậy.
Nhưng mấy hôm trước cô đã ăn rất no rồi, chỉ cần thêm một miếng nữa thôi là sẽ căng bụng, về mặt lý trí thì không thể tham lam thêm được nữa.
Cô tự nhắc nhở bản thân chuyện gì cũng nên có chừng mực, quá đà thì sẽ phản tác dụng, buông thả chẳng mang lại lợi ích gì cho sức khỏe cả!
Con người nên tiết chế d*c v*ng!
Chỉ là khi Dương Tuyết Ý còn chưa xây dựng xong tinh thần cho mình, thì Ứng Quân đã tắm xong bước ra rồi.
Anh nói được làm được, có lẽ thật sự nghĩ rằng Dương Tuyết Ý đang rất nóng lòng, nên hành động vô cùng nhanh gọn.
Mái tóc hơi ướt lòa xòa trước trán, khuôn mặt của Ứng Quân vẫn lạnh lùng và tuấn tú như thường. Trái ngược với vẻ bối rối của Dương Tuyết Ý, anh trông vô cùng bình tĩnh và sáng suốt. Chiếc áo choàng tắm được anh mặc chỉnh tề, cổ áo kéo cao, dây lưng buộc ngay ngắn không khác gì lúc anh mặc vest, vẫn mang theo cảm giác xa cách, lạnh lùng kiêu ngạo như thể người khác khó mà với tới.
Trong lòng Dương Tuyết Ý bỗng thấy có chút khó chịu không nói thành lời.
Cô thì tim đập loạn, căng thẳng đến choáng váng vì Ứng Quân, vậy mà Ứng Quân lại trông như đang đi làm, vừa bình tĩnh, dửng dưng, lại không chút cảm xúc.
Chẳng phải đúng là "đi làm" sao?
Vốn dĩ lần đầu tiên cũng chỉ là do Dương Tuyết Ý chủ động đề nghị, kết quả cuối cùng lại rối rắm như thế này, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô.
Nếu không phải anh sa cơ lỡ vận, e rằng Dương Tuyết Ý cũng chẳng có cơ hội chiếm hữu được thân xác của Ứng Quân.
Dù sao thì nếu là trước đây, cho dù Dương Tuyết Ý có than mất ngủ, mạnh miệng nói rằng cần có người ngủ cùng, Ứng Quân nhiều lắm cũng chỉ lạnh mặt rồi giữ khoảng cách với cô mà thôi.
Sự tử tế của Ứng Quân đối với cô phần lớn chỉ bắt đầu sau khi anh hết tiền và sa sút. Nhiều khả năng cũng là do hoàn cảnh phải sống nhờ nhà người khác, vô thức muốn lấy lòng cô chủ nhà là Dương Tuyết Ý mà thôi.
"Ứng Quân, nhìn anh bình tĩnh như vậy… giống như chẳng có chút tâm tình đó chút nào."
Dương Tuyết Ý cắn môi, cuối cùng vẫn quyết định lên tiếng: "Anh không muốn làm thì đừng làm. Đừng khiến mọi thứ giống như ép người lương thiện đi làm kỹ nữ. Vốn dĩ là chuyện hai bên tự nguyện, không cần biến nó thành kiểu cưỡng ép thế này."
Ứng Quân sững người một chút, giọng trầm thấp rồi ngắn gọn đáp: "Không có."
Dương Tuyết Ý quay mặt đi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh để nói rõ: "Tôi gửi tin nhắn đó… thật sự không có ý bảo anh phải vội về ngủ cùng tôi. Chỉ là tôi buồn chán nên tiện tay gửi thôi. Anh cũng biết mà, tôi đôi khi hay rảnh rỗi sinh nông nổi."
"Anh sợ nếu không về thì tháng sau tôi sẽ không cho anh thuê nhà nữa à?"
Dương Tuyết Ý cố nén cảm xúc, nghĩ đến khả năng đó liền không muốn Ứng Quân mang gánh nặng tâm lý như vậy: "Vậy thì anh không cần lo. Tôi luôn công tư phân minh, sẽ không dùng mấy chuyện đó để ép anh. Đừng biến mình thành kiểu phục vụ, tôi nói một câu là anh phải phục vụ ngay lập tức ấy."
Ứng Quân bước lại gần Dương Tuyết Ý mấy bước, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má cô một chút rồi nhanh chóng rút lại. Giọng anh trầm xuống gần như thì thầm: "Tôi biết mà."
"Bữa liên hoan của khoa hôm nay kết thúc sớm, thời gian vừa hay kịp lúc."
Ứng Quân cụp mắt xuống rồi nhẹ giọng nói: "Không phải là tôi không tự nguyện."
"Tôi cũng chưa từng lo cô sẽ không cho tôi thuê nhà nữa. Dương Tuyết Ý, tôi biết cô không phải kiểu người như vậy."
Ban đầu tâm trạng của Dương Tuyết Ý có phần tồi tệ một cách khó diễn tả, nên cô cũng muốn tỏ thái độ khó chịu cho bõ tức. Thế nhưng chỉ một câu nói đơn giản như vậy của Ứng Quân lại khiến cô không biết phải phản ứng thế nào cho phải, bỗng chốc trở nên lúng túng, không nỡ lạnh lùng nữa.
Thế là cô đành phải giả vờ mạnh miệng, hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Ai mà biết trong lòng anh đang nghĩ gì."
"Cả ngày cứ mặt lạnh như đá, nhìn chẳng ra vẻ đi ngủ, ai không biết còn tưởng anh đi thắp hương trên mộ ấy chứ. Mặt lạnh thế kia, à, hay là mấy đêm liền quá mệt, tối nay không nổi nữa rồi? Tôi nghĩ anh nên nghỉ ngơi cho tốt. 28 tuổi cũng không còn trẻ, bận rộn cả ngày cũng không cần phải gắng sức quá đâu."
Dương Tuyết Ý thừa nhận tính cách mình cũng không dễ chịu, lời nói lại sắc bén, suốt mười năm qua thực ra không nói với Ứng Quân bao nhiêu lời hay ý đẹp. Cô nghi ngờ phần nào nguyên nhân khiến mối quan hệ giữa cô và Ứng Quân căng thẳng suốt thời gian dài cũng có lỗi của bản thân. Nhưng chẳng hiểu sao, chỉ cần đứng trước Ứng Quân, cô lại không thể giữ được bình tĩnh, lòng luôn bất an và xáo trộn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!