Chương 36: (Vô Đề)

Ký ức về đêm qua, đến tận bây giờ Dương Tuyết Ý nghĩ lại vẫn thấy mơ hồ.

Điều để lại ấn tượng lớn nhất chính là ———————

Dương Tuyết Ý cảm thấy mình như một cỗ máy sắp hỏng, kiệt quệ nghiêm trọng, gần như rã rời đến nơi rồi.

Ứng Quân áp sát lưng cô, siết chặt vòng tay ôm, cúi người đè cô xuống rồi hôn lên má cô một cái.

Có lúc Dương Tuyết Ý đối mặt với anh, có lúc lại quay lưng về phía anh, thậm chí còn có cả tư thế nằm nghiêng mà chính cô cũng không hề hay biết.

Ứng Quân ôm lấy cô, đề phòng cô kiệt sức rồi ngã quỵ xuống, anh chỉ dùng một tay đã đỡ được cả người cô.

Lăng kính nghề nghiệp của Ứng Quân khiến Dương Tuyết Ý vô thức chọn cách hoàn toàn tin tưởng anh, như một bệnh nhân phối hợp với bác sĩ trong ca phẫu thuật, mặc cho Ứng Quân thực hiện mọi thao tác theo ý mình.

Trước đây Dương Tuyết Ý chưa từng mơ tưởng về đêm đầu tiên của mình, càng không ngờ sẽ có một trải nghiệm như thế này.

Ứng Quân thật sự nói được làm được. Thấy trong túi áo của Dương Tuyết Ý rơi ra ba món đồ kỳ lạ mà Kiều Thiến Thiến tốt bụng tặng, anh liền kết luận rằng Dương Tuyết Ý muốn trải nghiệm ba lần. Thế là anh nghiêm túc và tận tâm đảm bảo cô được "sử dụng" chúng một cách đầy đủ.

Thực ra sau lần trải nghiệm đầu tiên, Dương Tuyết Ý đã gần như không chịu nổi nữa. Nếu đây là hàng dùng thử, cô tin chắc mình sẽ trả hết mấy cái còn lại về cho nhà sản xuất không chút do dự.

Cô quỳ đến mức hai đầu gối đau nhức, thậm chí còn cảm thấy như chuyện này chẳng có hồi kết, nghi ngờ đầu gối mình đã bị trầy xước. Giữ nguyên một tư thế quá lâu khiến hai chân cô khẽ run lên.

Thế nhưng việc giơ cờ trắng đầu hàng hoàn toàn không nhận được chút nhân từ hay khoan nhượng nào từ "quân địch", thậm chí còn bị hiểu sai thành hành động cố chấp tiếp tục kháng cự. Kết quả là cô phải hứng chịu đợt tấn công và truy kích dữ dội hơn, khiến Dương Tuyết Ý đại bại thảm hại, hoàn toàn tan tác không còn sức phản kháng.

Dương Tuyết Ý thậm chí bắt đầu nghi ngờ hợp lý rằng tai Ứng Quân có vấn đề, chứ cho dù giọng cô có yếu và ngắt quãng đến mấy, thì anh ta cũng không đến mức giả điếc không nghe thấy gì chứ? Vậy mà anh không những phớt lờ hoàn toàn, còn làm tới mức quá đáng, thật sự rất quá đáng!

Tóm lại, việc cô kêu dừng hoàn toàn vô dụng, dừng là chuyện không hề tồn tại.

Nhưng không thể phủ nhận rằng, nếu phải chấm điểm, Dương Tuyết Ý thật sự không thể dối lòng mà cho đêm nay một đánh giá tệ.

Đánh giá năm sao thậm chí còn có phần không xứng với "dịch vụ" mà Ứng Quân mang lại.

Kiều Thiến Thiến nói quả không sai, bác sĩ chỉnh hình đúng là rất khỏe, thể lực lại tốt, mà Ứng Quân thì học cái gì cũng nhanh, bảo sao làm phẫu thuật có thể đứng liền mấy tiếng đồng hồ không hề hấn gì.

Vị "nhà thám hiểm" này ngoài giai đoạn đầu còn hơi vụng về do đang làm quen, thì sau đó nhanh chóng thành thạo và ngày càng thuần thục.

Ngoài việc do bà Dương Mỹ Anh thật sự nuôi anh quá tốt, khiến thể lực của anh quá mức cường tráng khiến Dương Tuyết Ý phải "chịu trận" đôi chút trong giai đoạn đầu làm quen, thì những trải nghiệm sau đó đều có thể nói là vượt xa mong đợi.

Đặc biệt là vì Ứng Quân làm mọi thứ với tinh thần "nhiệm vụ", ý thức phục vụ cực kỳ chuyên nghiệp, nên Dương Tuyết Ý gần như chẳng phải chịu chút khổ sở nào.

Thậm chí về sau còn có thể gọi là hoàn toàn hưởng thụ, cô chỉ cần lười biếng nằm yên, chẳng phải làm gì, mọi việc tốn sức cứ để Ứng Quân lo.

Sau khi anh kiên quyết hoàn thành đủ ba lần mà không cho cô cơ hội từ chối, Dương Tuyết Ý toàn thân rã rời, mồ hôi đầm đìa và mệt mỏi nhưng cả người lại toát lên cảm giác thỏa mãn khó tả.

Giống như người đói lâu ngày cuối cùng cũng được ăn no một bữa, sau khi kết thúc, cô hoàn toàn không bị mất ngủ chút nào, gần như lập tức chìm vào giấc ngủ, thậm chí chẳng buồn để ý việc Ứng Quân vẫn còn nằm cùng giường với mình.

Một đêm ngon giấc.

May mà hôm sau là cuối tuần, Dương Tuyết Ý ngủ một mạch đến tận trưa, lúc tỉnh dậy mới phát hiện mặt trời đã lên cao.

Đã rất lâu rồi cô mới được một giấc ngủ say sưa và trọn vẹn đến thế.

Chẳng lẽ tình cờ lại trúng, chuyện ấy thực sự có tác dụng chữa mất ngủ sao?

Dù có là giả khoa học đi nữa, thì ít nhất với trường hợp của cô, nó rõ ràng là có tác dụng.

Kéo rèm cửa ra, cô mới phát hiện ngoài khung cửa, cây cối đã đâm chồi nảy lộc, những mầm non xanh nhạt lấp lánh trên cành, giữa sắc xanh tươi ấy đã mang theo hơi thở của mùa xuân, của hoa nở và sự sống mới.

Cảm giác tràn đầy sức sống sau một thời gian dài vắng bóng khiến Dương Tuyết Ý thấy tinh thần sảng khoái, lòng cũng nhẹ bẫng thư thái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!