Chương 35: (Vô Đề)

Mỗi chữ mà Ứng Quân nói thì Dương Tuyết Ý đều hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì cô lại không hiểu gì cả.

Tựa như vụ nổ siêu tân tinh ngoài vũ trụ, một trận bùng nổ dữ dội chưa từng có xảy ra trong đầu óc của Dương Tuyết Ý, như thể tất cả đều bị hủy diệt. Trước mắt cô lóe lên một luồng ánh sáng trắng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, cứ như vừa bị một đòn tấn công bất ngờ, không còn sót lại gì.

Thế nhưng dáng vẻ bình tĩnh đến đáng sợ của Ứng Quân lại khiến Dương Tuyết Ý cảm thấy hoang mang.

Anh kéo kín toàn bộ khe hở của rèm cửa, rồi bật đèn ngủ nhỏ bên giường của Dương Tuyết Ý.

Ứng Quân không có hành động quá khích nào, anh chỉ đơn giản đưa tay ra chạm nhẹ lên má Dương Tuyết Ý, khẽ lau đi nơi khóe mắt cô. Đầu ngón tay anh như một con thuyền nhỏ, nhẹ nhàng lướt qua đuôi mắt cô một cách dịu dàng.

"Sao lại khóc rồi?"

"Không ngờ cô lại muốn đến mức này. Nhưng cũng không cần phải khóc đâu." Ngón tay của Ứng Quân xoa nhẹ qua d** tai Dương Tuyết Ý, khiến cô tê dại cả người, toàn thân như bị rút hết sức lực, mềm nhũn vô lực.

Dương Tuyết Ý có lẽ đã uống hơi nhiều, cứ cảm thấy giọng nói trầm thấp của Ứng Quân lúc này dường như mang theo chút mê hoặc, trở nên mơ hồ và không thật. Anh lại còn ở gần cô đến vậy, kết hợp với cảm giác từ đầu ngón tay chạm vào da, khiến tai cô nóng bừng lên.

Ứng Quân cao lớn, đứng ngược sáng, vẻ mặt mờ mịt khó đoán.

"Dương Tuyết Ý, đừng khóc nữa, tôi đồng ý với cô rồi."

Đồng ý… cái gì?

Tối nay mọi chuyện diễn ra như một chuyến tàu lượn siêu tốc, Dương Tuyết Ý vẫn chưa thể bình tĩnh lại sau những thăng trầm quá đỗi kịch liệt, đầu óc choáng váng như quay cuồng.

Ngay giây sau, cô chợt nhận ra ý của Ứng Quân ——————

"Tôi lên giường cùng cô là được chứ gì."

Anh thậm chí còn tỉ mỉ giải thích rõ ràng cho Dương Tuyết Ý —————— rằng anh đã đồng ý lên giường với cô.

Dưới ánh đèn mập mờ, khuôn mặt của Ứng Quân hiện lên vẻ vô tội, giống như một người qua đường vô tình bị cuốn vào câu chuyện của Dương Tuyết Ý.

Ngoại hình theo kiểu "đậm chất nam tính", đường nét gương mặt sắc sảo rõ ràng, ngũ quan lập thể, sống mũi cao và thẳng, ánh mắt luôn lạnh lùng kiêu ngạo, mang theo vẻ thờ ơ như chẳng bận tâm đến thế giới loài người. Trên người anh luôn toát ra khí chất xa cách, bất cần và cao ngạo, như thể không điều gì có thể khiến anh bận lòng.

Ngay cả khi Dương Tuyết Ý ghét Ứng Quân nhất, cô cũng không thể bắt bẻ được gì về ngoại hình của anh.

Huống hồ là bây giờ khi trong lòng cô đang nảy sinh những ý nghĩ không đứng đắn về anh.

Có lẽ là vì trước giờ chưa từng gặp kiểu người như Dương Tuyết Ý – một cô gái đi đường vòng mà lại dám đưa ra yêu cầu vượt quá giới hạn – nên mới khiến Ứng Quân lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Xuất phát từ lòng biết ơn sâu sắc dành cho mẹ của Dương Tuyết Ý, anh không nỡ từ chối nên đành cắn răng chấp nhận "công việc" này.

Anh đã đồng ý rồi, mà lời hứa của anh luôn nặng tựa ngàn vàng, nên lần này anh thật sự có ý định sẽ làm chuyện đó với cô.

Giọng điệu của Ứng Quân nói ra cứ như thể anh đang làm việc tình nguyện, lẽ đương nhiên và chẳng có gì to tát. Dương Tuyết Ý thậm chí theo phản xạ suýt nữa buột miệng nói một câu "Cảm ơn anh". Nhưng vừa nghĩ lại cô liền khựng người, cô có gì mà phải cảm ơn chứ?

Nhưng tình cảnh khó xử hiện tại đúng là do Dương Tuyết Ý buông thả theo cảm xúc trả thù và sự bốc đồng của chính mình gây ra. Cô mím môi há miệng định nói gì đó, lúng túng tìm cách để mở lời giải thích.

"Ứng Quân, tôi không…"

Chỉ là Ứng Quân căn bản không cho Dương Tuyết Ý cơ hội để giải thích.

Lời của Dương Tuyết Ý còn chưa kịp nói hết, Ứng Quân đã áp sát lại gần.

Tay anh từ khóe mắt của Dương Tuyết Ý nhẹ nhàng lướt xuống, rồi đổi thành tư thế khẽ nâng cằm cô lên.

Ánh mắt anh lướt qua người Dương Tuyết Ý như chuồn chuồn lướt nước, giọng nói trầm thấp: "Tôi nói được thì sẽ làm được."

Không cần phải thế đâu!

Dương Tuyết Ý trừng to mắt, trong lòng như một cỗ máy quá tải, chuông cảnh báo vang lên điên cuồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!