Dương Tuyết Ý đưa thẻ phòng và bao cao su cho Kiều Thiến Thiến. Bị Ứng Quân làm cho mất hết tâm trạng, cô dứt khoát tiện đường ghé cửa hàng tiện lợi mua một phần đồ ăn nhanh rồi cầm thêm một lon bia. Phim thì dĩ nhiên chẳng còn tâm trạng để đi xem một mình nữa, cô quyết định quay về luôn cho xong.
"Có chuyện gì vậy? Tâm trạng không tốt à?" Kiều Thiến Thiến tinh ý nhận ra sự khác thường của Dương Tuyết Ý, liền gọi cô lại.
Dương Tuyết Ý khẽ cười, cô không muốn để Kiều Thiến Thiến lo lắng: "Không có gì đâu, tớ ổn mà."
"Tối nay xin lỗi nha, không ăn tối với cậu được. Mai tớ mời cậu ăn lẩu bù nhé!"
Kiều Thiến Thiến vỗ nhẹ vai Dương Tuyết Ý, như chợt nhớ ra điều gì đó cô liền xé bao bì gói bao cao su, lấy ra vài cái rồi nhét vào túi áo Dương Tuyết Ý: "Thật sự không thể nhìn nổi nữa rồi đấy."
Cô nháy mắt với Dương Tuyết Ý: "Cho… cái người bạn đó của cậu dùng dự phòng thôi. Cô ấy chắc chắn chẳng chuẩn bị mấy thứ này đâu, đúng không?"
Dương Tuyết Ý khựng lại một chút rồi hơi ngẩn ra.
"Không phải cậu nói bạn cậu để ý một anh chàng à?" Giọng của Kiều Thiến Thiến có chút mập mờ, vẻ mặt như đã hiểu rõ mọi chuyện – "Đã thích rồi thì cứ khuyên bạn cậu chủ động theo đuổi đi. Theo đuổi được thì ngủ một đêm, theo không được thì cũng ngủ một đêm. Biết đâu bạn cậu hết mê luôn, ngủ xong là tỉnh mộng."
"Thật ra ấy, nghe cậu kể thì tớ thấy anh chàng đó có gì đó đáng nghi lắm. Bạn cậu chắc cũng xinh đúng không? Đối mặt với con gái xinh mà vẫn dửng dưng như không, thì cũng nên nghĩ đến khả năng là… ảnh có vấn đề sinh lý đấy. Đừng để theo đuổi mãi rồi cuối cùng phát hiện là… không ổn! Một đời sống t*nh d*c hòa hợp là yếu tố quan trọng để duy trì một mối quan hệ chất lượng đó nha!"
……
Dương Tuyết Ý bị Kiều Thiến Thiến "dạy bảo" suốt nửa tiếng đồng hồ, đầu óc choáng váng quay cuồng, về đến nhà liền đổ người xuống giường nằm bẹp luôn.
Quả nhiên, cồn đúng là có thể làm tê liệt phần lớn nỗi buồn. Cô ăn qua loa vài miếng, uống hết nửa chai bia, rơi vào trạng thái lưng chừng giữa tỉnh táo và ngà ngà say, rồi cứ thế nằm thẫn thờ nhìn chằm chằm trần nhà.
Cuối cùng, cái bao cao su mà Kiều Thiến Thiến dúi cho cô, Dương Tuyết Ý cũng không có cơ hội trả lại, đến giờ nó vẫn ngoan ngoãn nằm yên trong túi áo khoác của cô.
Kiều Thiến Thiến thông minh lanh lợi, nhìn thấu nhưng không nói ra. Nhưng Dương Tuyết Ý lại cảm thấy cô ấy đúng là lo xa quá rồi.
Ấy vậy mà Ứng Quân lại không hề có hứng thú yêu đương với cô, càng không có chút hứng thú nào muốn xảy ra chuyện gì đó với cô.
Trong điện thoại đúng là có cuộc gọi nhỡ của Ứng Quân, nhưng Dương Tuyết Ý cũng không biết có thể nói gì với anh. Lỡ mất cuộc gọi rồi cô cũng không gọi lại, chẳng lẽ lại tự mình ảo tưởng rằng Ứng Quân nhớ cô sao?
Một lúc sau, cô nhận được tin nhắn từ Ứng Quân ———————
[Dương Tuyết Ý, cô đang ở đâu?]
[Cô có thể về nhà ngay được không?]
[Tôi quên mang chìa khóa nhưng phải về nhà lấy đồ, có một bài luận trên tạp chí cần chỉnh gấp. Phiền cô trở về mở cửa giúp tôi một chút.]
……
Cũng đúng, Ứng Quân chỉ khi gặp mấy chuyện kiểu này mới chủ động tìm đến cô.
Dương Tuyết Ý đang bực bội trong người, lúc này chẳng muốn gặp Ứng Quân một chút nào.
Cô mím môi đứng dậy rồi lấy chìa khóa ra, sợ mình ra trễ sẽ chạm mặt Ứng Quân đang trên đường về nhà. Quần áo không kịp thay, giày cũng chẳng kịp đổi sang đôi đế bệt, chỉ tiện chân xỏ luôn đôi cao gót mảnh trước đó, khoác túi lên vai rồi vội vã bước ra ngoài.
Giấu chìa khóa dưới chậu hoa trước cửa xong, Dương Tuyết Ý định nhắn tin cho Ứng Quân bảo anh tự đến lấy.
Còn cô ư?
Dù sao cô cũng chẳng muốn ở nhà một mình với Ứng Quân, đi dạo loanh quanh ở công viên nào đó cho khuây khỏa còn hơn.
Thế nhưng đúng lúc Dương Tuyết Ý vừa gửi tin nhắn xong, chuẩn bị quay người rời đi thì trong hành lang vang lên tiếng "ting" quen thuộc của thang máy.
Dương Tuyết Ý theo phản xạ căng thẳng hẳn lên, chỉ mong mình có thể biến thành cái chìa khóa đang giấu dưới chậu hoa kia để trốn đi cho rồi.
Cô thầm cầu mong người trong thang máy không phải là Ứng Quân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!