Chương 31: (Vô Đề)

Mặc dù có một chút rắc rối nho nhỏ với Đường Kỳ, nhưng tâm trạng của Dương Tuyết Ý cũng không bị ảnh hưởng nhiều.

Chỉ là… khi cô cầm kịch bản cho đoạn video ngắn lần này, nụ cười lập tức cứng lại.

Không giống như mấy đoạn demo trước đây mang phong cách thanh xuân trong sáng, kịch bản lần này lại có quá nhiều cảnh thân mật.

Kiều Thiến Thiến nhún vai: "Trên thị trường bây giờ kiểu trong sáng nhẹ nhàng nhiều vô số, ai cũng quay, quay đến mức nhàm rồi. Thế nên tớ mới nghĩ tới việc đi theo hướng khác biệt. Kịch bản này là tớ viết đấy, có phải rất sáng tạo không!"

"Cậu xem này, chủ đề của tụi mình là tình yêu tăng tốc của đôi nam nữ trưởng thành, tái ngộ sau nhiều năm xa cách, cùng nhau chữa lành. Trong mười phút sẽ có đủ combo: tan vỡ – tái hợp – yêu nhau – hôn môi – ôm ấp – kết hôn, trọn gói luôn."

So với Dương Tuyết Ý còn đang do dự, Ứng Quân thì lại cầm kịch bản lên mà không hỏi một câu nào, hoàn toàn thể hiện sự phối hợp cao độ trong công việc.

Cứ như thể người vừa mới nãy còn khinh thường, lạnh lùng nhìn Đường Kỳ không phải là anh vậy.

Hai nghìn tệ đã đủ khiến Ứng Quân im lặng như vàng.

Dương Tuyết Ý cắn răng, quyết định cứ quay trước đã rồi tính sau. Dù sao mấy cảnh đầu cũng chỉ là đối thoại mùi mẫn sến súa, đến lúc thực sự quay đến mấy cảnh ôm hôn phía sau, Ứng Quân chắc chắn sẽ không chịu nổi, phần lớn sẽ không nhịn được mà chủ động đề nghị điều chỉnh.

Chỉ là rất nhanh sau đó, Dương Tuyết Ý liền nhận ra mình đã tính toán quá sớm rồi.

Đừng nói đến mấy cảnh thân mật phía sau, chỉ riêng mấy phân đoạn đầu với ánh mắt và lời thoại mập mờ thôi, Dương Tuyết Ý đã bắt đầu đỏ mặt tim đập thình thịch rồi. May mà cô để tóc dài, có thể che đi đôi tai đang ửng hồng của mình.

Ứng Quân thì tai còn đỏ hơn cả Dương Tuyết Ý, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc, không hề có chút mờ ám nào. Nhìn qua thì biết, tai anh đỏ phần lớn là do tác dụng của cồn sau khi uống rượu.

Dương Tuyết Ý thì tâm trí rối bời, Ứng Quân có lẽ cũng vì uống rượu nên dù ánh mắt trông có vẻ nghiêm túc, nhưng biểu cảm lại cực kỳ không tự nhiên, ánh nhìn lơ đãng như thể không thể tập trung được. Hai người quay mà cứ vấp lên vấp xuống, NG không biết bao nhiêu lần, đến mức ngay cả Kiều Thiến Thiến vốn nổi tiếng là kiên nhẫn cũng sắp phát điên rồi.

"Tớ nói hai người quen nhau mười năm, còn sống chung mười năm, cho dù không thân như người nhà thì cũng là thanh mai trúc mã rồi chứ? Thế mà quay ra cứ gượng gạo thế là sao? Thả lỏng ra được không?! Đừng có giữ kẽ nữa!"

Một khi đã vào trạng thái làm việc, Kiều Thiến Thiến lập tức trở mặt như trở bàn tay, chẳng phân biệt quen biết thân sơ gì nữa.

"Tớ còn tưởng hai người thân nhau như vậy, quay cái video quảng bá mười phút thôi chắc sẽ ăn ý, quay nhanh là xong rồi chứ."

Cô ấy xua tay đầy khinh thường: "Hôm nay không quay nữa. Hai người về nhà tự luyện thoại đi, tìm đúng trạng thái rồi lần sau quay tiếp."

Lúc Dương Tuyết Ý bước ra khỏi studio, trong đầu vẫn còn hơi mơ màng.

Nhưng phần nhiều là choáng váng.

Khi nhận lời làm công việc bán thời gian này thay cho Kiều Thiến Thiến, Dương Tuyết Ý vốn dĩ rất thản nhiên, lòng dạ quang minh chính đại, nào ngờ đến lúc thật sự quay lại thành ra thế này…

Kịch bản mà Kiều Thiến Thiến viết là một câu chuyện tình yêu kiểu "cứu rỗi lẫn nhau". Nhân vật của Dương Tuyết Ý là một cô gái trẻ luôn sống trong áp lực và tự tổn thương bản thân do gia đình tan vỡ. Cảnh quay vừa rồi là phân đoạn cô vô tình va vào Ứng Quân, chính là một cuộc trùng phùng sau thời gian dài xa cách. Tài liệu trong tay cô rơi tán loạn, cả hai cùng cúi người nhặt lên, lúc đó Ứng Quân phát hiện ra vết sẹo trên cổ tay cô… và ánh mắt họ vô tình chạm nhau.

Một khoảnh khắc vừa bối rối, vừa run rẩy, như định mệnh lặng lẽ quay lại một lần nữa.

Kiều Thiến Thiến giúp Dương Tuyết Ý hóa trang trên cổ tay, tạo nên vài vết thương giả. Mọi việc ban đầu đều diễn ra suôn sẻ. Thế nhưng đúng vào khoảnh khắc ngón tay trỏ mang theo chút lạnh lẽo của Ứng Quân vừa chạm nhẹ lên cổ tay cô, Dương Tuyết Ý lại bất giác giật tay lại theo phản xạ.

Bởi vì nếu cứ để Ứng Quân nắm tay tiếp tục như thế, mạch đập của cô nhất định sẽ tiết lộ nhịp tim hỗn loạn của mình.

Không khí lặng đi, trái tim Dương Tuyết Ý cũng từ từ trầm xuống.

Vào một ngày cuối tuần nắng đẹp như bao ngày bình thường khác, Dương Tuyết Ý lại bất ngờ gặp phải một biến cố nghiêm trọng làm thay đổi cả cuộc đời mình —

Cô hình như… đã nảy sinh những ý nghĩ không trong sáng với Ứng Quân rồi.

Chột dạ, lo sợ, bất an, để tâm…

Đủ thứ cảm xúc cứ cuộn trào trong lòng, khiến cô thậm chí không còn dám nhìn thẳng vào mắt Ứng Quân nữa.

Mùa xuân vẫn chưa đến, vạn vật vẫn còn trong giấc ngủ đông, mùa sinh sản của muôn loài cũng còn cách một đoạn dài, thậm chí đến cả Ứng Quân… cũng vẫn là Ứng Quân lạnh lùng xa cách như thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!