Chương 29: (Vô Đề)

Quãng đường sau đó, Dương Tuyết Ý cũng chẳng biết mình đã đi như thế nào.

May mà trời đã tối nên không ai nhìn ra gương mặt cô đang đỏ bừng.

Ai thèm ôm Ứng Quân chứ! Tên này đúng là tự mình đa tình!

Người đàn ông tự mình đa tình kia mãi đến khi sắp về đến cửa nhà mới chịu đặt Dương Tuyết Ý xuống. Sau đó, anh như thể vừa sực nhớ ra phải kiểm tra lại chân của cô một lần nữa, liếc mắt nhìn hai cái, rồi vị "lang băm" này đưa ra một chẩn đoán mới cực kỳ vô trách nhiệm —

"Ồ, không bị gãy xương, lúc nãy tôi nhìn nhầm rồi."

?

Chưa đợi Dương Tuyết Ý lên tiếng hỏi, Ứng Quân đã như một con nợ vô tình bị chủ nợ tóm được, tránh né ánh mắt của cô, lẩn tránh như thể sợ bị bắt gặp, lủi thẳng vào phòng mình.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là do anh chẩn đoán sai cả một chấn thương gãy xương đơn giản nên cảm thấy mất mặt.

Nhưng dù sao đi nữa, nhờ phúc của Ứng Quân mà Dương Tuyết Ý cũng đã được về đến nhà.

Cô tìm ra một chiếc điện thoại cũ dự phòng, kết nối lại mạng, lúc này mới phát hiện lần mất điện này ảnh hưởng trên phạm vi khá rộng.

May mà điện trong nhà không có vấn đề gì. Cô bật chiếc đèn ngủ nhỏ như thường lệ, rửa mặt xong thì định đi ngủ. Thế nhưng không hiểu vì sao Dương Tuyết Ý lại trằn trọc trở mình mấy lần, cứ thế mà không sao ngủ nổi.

Dạo gần đây, không biết có phải do áp lực từ việc thay đổi công việc hay không, mà tình trạng mất ngủ của Dương Tuyết Ý lại trở nên nghiêm trọng hơn.

Điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến trạng thái làm việc của Dương Tuyết Ý. Dù mỗi ngày đều uống một cốc cà phê, nhưng mấy hôm nay, ngay cả lúc đang dịch thuật cô cũng suýt chút nữa gật gù ngủ quên.

Cô đã tham gia vào vài nhóm hỗ trợ dành cho người mất ngủ, trước đó cũng lần lượt thử hết các phương pháp hỗ trợ giấc ngủ được các thành viên trong nhóm chia sẻ và tổng hợp thành "sổ tay chữa mất ngủ". Ngoài thuốc kê từ phòng khám chuyên khoa, Dương Tuyết Ý cũng đã thử đủ các cách khác, nhưng hiệu quả thì khiến cô hoàn toàn tuyệt vọng.

Mất ngủ vẫn hoàn là mất ngủ.

Quả đúng như dự đoán, sáng hôm sau Dương Tuyết Ý xuất hiện với hai quầng thâm mắt rõ rằng, vừa dậy đã chuẩn bị làm một ly cà phê thật lớn để "chống đỡ".

Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là Ứng Quân trông cũng như thể không ngủ được, quầng mắt dưới mắt anh mang theo sắc xanh nhạt.

Rõ ràng là tối qua ngủ rất muộn, vậy mà hôm nay lại dậy sớm hơn nửa tiếng so với thường ngày.

Dương Tuyết Ý mắt vẫn còn ngái ngủ bước ra khỏi phòng, liền thấy Ứng Quân mặt đen như mực đang chuẩn bị nhét ga trải giường vào máy giặt.

Sáng sớm thế này mà đã giặt ga giường?

Mà chẳng phải ga của anh ta mới giặt hôm qua sao?

Đây là bệnh sạch sẽ của bác sĩ à?

Dương Tuyết Ý dụi mắt nói: "Anh không phải đi kiểm tra phòng bệnh à? Ăn sáng nhanh còn đi. Để tôi giúp anh bỏ ga giường vào máy giặt."

Nhưng trước thiện ý của cô, Ứng Quân không những chẳng cảm kích mà còn ôm chặt lấy ga giường như thể bảo vật, phản xạ phòng bị mà lùi lại một bước.

Anh liếc nhìn Dương Tuyết Ý bằng ánh mắt u ám, thấp giọng nói: "Tôi tự giặt."

Sau đó, như một tội phạm đang nôn nóng muốn tiêu hủy bằng chứng phạm tội, Ứng Quân tự tay nhét ga giường vào máy giặt, loay hoay một hồi lâu với bảng điều khiển, mãi mới bấm được đúng nút. Chỉ đến khi nhìn thấy máy giặt bắt đầu hoạt động, vẻ mặt của anh mới hơi giãn ra một chút.

Chỉ vừa liếc nhìn Dương Tuyết Ý, lông mày anh lại lập tức nhíu chặt, cứng ngắc dời ánh mắt đi chỗ khác, rồi nhanh chóng xoay người bước đi.

?

Dương Tuyết Ý cũng không để tâm lắm, hậu quả do mất ngủ gây ra quá nghiêm trọng, khiến đầu óc cô choáng váng, cả ngày phải dựa vào cà phê để "kéo pin" mà cố gắng làm việc. Rồi đến tối cô lại một lần nữa gặp Ứng Quân —

Không phải ở nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!