Tuy là lần đầu làm người mẫu, nhưng buổi chụp ảnh cưới lần này khá khó, lại còn cần sự thân mật phối hợp. Thế nên Dương Tuyết Ý chỉ cần ngoan ngoãn đứng cạnh Ứng Quân để chụp những bức ảnh đôi trang nhã và nghiêm túc là được rồi.
Chỉ trong nửa ngày, Dương Tuyết Ý đã nhận được một ngàn tệ thanh toán theo ngày, còn Ứng Quân thì nhận được sáu trăm.
Có lẽ vì tiền ít hơn Dương Tuyết Ý khá nhiều nên khi nhận tiền Ứng Quân hoàn toàn không có vẻ gì là vui mừng như thể vừa nhặt được của trời rơi xuống.
Dương Tuyết Ý nhìn anh một lúc rồi khẽ nói: "Sáu trăm có hơi ít thật."
Quả nhiên sau khi nghe xong câu đó, Ứng Quân ngẩng đầu lên, nét mặt dịu đi đôi chút như thể Dương Tuyết Ý cuối cùng cũng nói một câu công bằng.
Dương Tuyết Ý thở dài một hơi: "Ít nhất anh cũng phải đòi bảy trăm chứ!"
Ứng Quân trừng mắt nhìn Dương Tuyết Ý, giọng cũng cao lên một chút, đầy vẻ không thể tin nổi: "Bảy trăm? Cô thấy tôi đáng giá bảy trăm sao?"
Đúng vậy! Hoàn toàn có thể nâng lên hẳn một khoản tiền khổng lồ là một trăm! Anh ngạc nhiên như vậy, cô hoàn toàn có thể hiểu được.
"Bảy trăm là số tiền anh hoàn toàn xứng đáng nhận được mà!" Dương Tuyết Ý nói đầy tâm huyết, "Chỉ là anh lộ bài quá sớm thôi. Dù trong lòng anh định giá là sáu trăm, nhưng lúc đó cũng đâu cần nói thẳng ra. Nam người mẫu nhà người ta đòi tám trăm, anh hoàn toàn có thể nói bảy trăm rưỡi, đôi bên cò kè mặc cả một hai vòng, ít nhất cũng có thể chốt được giá bảy trăm!"
Cô vô cùng tiếc nuối: "Chỉ vì anh không có kinh nghiệm mà mất toi một trăm tệ đó!"
Ứng Quân mím chặt môi, có lẽ vì để vuột mất "khoản tiền khổng lồ" một trăm tệ khiến tâm trạng anh thật sự tệ hại. Mặt mày của anh u ám như thể một câu cũng không muốn thốt ra.
Haizz, cậu thiếu gia chịu "xuống nước vì tiền" thế này đã là chuyện chẳng dễ dàng gì rồi, còn bắt anh phải cúi mặt đi mặc cả giá cả, e là đúng thật quá ép người ta rồi.
Dương Tuyết Ý vỗ vai Ứng Quân: "Thôi nào, anh nghĩ thoáng chút đi. Lúc đặt đồ ăn ngoài thì chịu khó dùng thêm vài mã giảm giá, gom lại kiếm lại trăm tệ chênh lệch là xong mà."
"Mã giảm giá?"
Dương Tuyết Ý sững người: "Cái này mà anh cũng không biết sao?"
Ứng Quân mím môi rồi đáp ngắn gọn rõ ràng: "Tôi không ăn đồ ăn ngoài."
Cũng đúng, ăn đồ ngoài cũng cần có nền tảng kinh tế nhất định, mà Ứng Quân bây giờ thì lấy đâu ra điều kiện đó! Chỉ cần không phải trực thì anh đều về nhà ăn cơm, thậm chí còn đúng giờ hơn cả con chó mỗi ngày đến giờ ăn lại tự ngậm bát chạy tới.
Dù sao đi nữa Dương Tuyết Ý cũng không phải kiểu người keo kiệt tính toán chi li.
Kiếm được một khoản nhỏ, Dương Tuyết Ý liền tăng ngân sách cho chuyện ăn uống trong thời gian gần đây, cải thiện rõ rệt chất lượng bữa ăn. Ứng Quân nhìn qua thì cũng dễ nuôi, mỗi ngày đều ăn cơm do Dương Tuyết Ý nấu, không ngờ nuôi anh cũng không phải việc khó. Việc rửa bát thì ngày càng thuần thục, rửa vừa sạch vừa nhanh.
Dương Tuyết Ý quay lại với công việc, trong lĩnh vực dịch thuật y khoa có quá nhiều thứ cần học, mấy đêm liền phải thức khuya, sáng ra đành phải dựa vào một cốc cà phê hòa tan để duy trì sự tỉnh táo. Bị Ứng Quân bắt gặp, cậu thiếu gia này cũng bắt chước cô pha một cốc như vậy. Nhưng vừa uống một ngụm, anh lập tức cau mày, mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi, rõ ràng là bị hương vị "rẻ tiền" ấy làm cho choáng váng.
Thế nhưng có lẽ vì từng trải qua nghèo khó nên giờ đã "gần gũi với mặt đất" hơn, Ứng Quân cũng không buông lời chê bai gì về hương vị của cà phê hòa tan nữa, anh chỉ lặng lẽ nhìn Dương Tuyết Ý hai cái với ánh mắt đầy phức tạp.
Có lẽ vì đã gặp quá nhiều xui xẻo, nên như một cách bù đắp, số phận đã dành cho Ứng Quân một vài ngọt ngào nho nhỏ.
Chưa được mấy ngày, Ứng Quân đã mang về nhà một chiếc máy pha cà phê, nói là do chương trình khuyến mãi của ngân hàng, anh dùng điểm tích lũy từ thẻ ngân hàng cũ để đổi được.
Dương Tuyết Ý tra thử thương hiệu xong thì lập tức kinh ngạc: "Ngân hàng nào mà chơi lớn vậy? Làm sự kiện mà đem hẳn cái máy pha cà phê đắt tiền thế này ra tặng? Lại còn chỉ cần dùng điểm là đổi được! Tôi cũng muốn đi làm thẻ!"
Ứng Quân khựng lại một chút rồi hơi mất tự nhiên nói: "Chương trình này chỉ dành cho khách hàng cũ thôi." Anh liếc nhìn Dương Tuyết Ý một cái rồi bổ sung: "Cô cũng biết mà, trước đây tôi tiêu nhiều tiền nên điểm tích lũy cũng nhiều."
Ồ…..
Dương Tuyết Ý thầm ghen tỵ nghĩ: Thì ra thẻ ngân hàng cũng có nhiều ưu đãi xịn xò thế này dành cho khách hàng VIP à…
Nhưng mấy chuyện đó không quan trọng, điều quan trọng là từ nay mỗi sáng Dương Tuyết Ý không cần phải uống cà phê hòa tan nữa, mà có thể thưởng thức cà phê pha máy thơm ngon, chuẩn vị, tất nhiên công việc pha cà phê ấy cũng do Ứng Quân đảm nhận luôn.
Kể từ sau khi tình cờ phát hiện bã cà phê sau khi ủ lên men lại là loại phân bón rất tốt cho cây, Dương Tuyết Ý liền giao thêm cho Ứng Quân một công việc mới, sau khi vệ sinh máy pha cà phê, tiện thể đem bã cà phê đi ủ phân, để sau đó dùng bón cho mấy chậu hoa hồng cô trồng ngoài ban công.
Cái nghèo khiến Ứng Quân ngày càng chăm chỉ chịu khó, anh gần như không hề phản kháng mà chấp nhận mọi sắp xếp của Dương Tuyết Ý, đã vậy làm việc còn ngày càng nhanh nhẹn và hiệu quả hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!