Dương Tuyết Ý không ngờ rằng việc Ứng Quân nói muốn đi hội xuân là thực sự muốn đi.
Cho đến khi Ứng Quân được nghỉ để đổi ca, Dương Tuyết Ý dẫn anh đứng ở cửa hội xuân để đón Kiều Thiến Thiến, lúc ấy nỗi hối hận của Dương Tuyết Ý đã lên đến đỉnh điểm.
Ở cổng hội xuân hầu hết đều là những cặp đôi tình tứ, mọi người đều nở nụ cười rạng rỡ. Nhưng đến lượt Dương Tuyết Ý và Ứng Quân, khuôn mặt của anh lạnh như tiền trông chẳng khác gì kẻ đòi nợ sợ cô trốn chạy, còn Dương Tuyết Ý thì vẻ mặt ngượng ngùng. Hai người đứng bên nhau chẳng khác gì cặp vợ chồng trong cuộc hôn nhân sắp đặt đầy oán hận.
Ban đầu, Dương Tuyết Ý còn hy vọng sự xuất hiện của Kiều Thiến Thiến sẽ làm bớt không khí ảm đạm, nào ngờ Kiều Thiến Thiến bận rộn công việc của mình, cô ấy chỉ nhanh chóng đến đưa vé rồi rời đi luôn.
Để lại một mình Dương Tuyết Ý đối mặt với đại thiếu gia đã hết thời, lạnh lùng vô cảm như Ứng Quân.
Dù thiếu gia đã hết thời, nhưng tâm tính vẫn không thay đổi.
Khi Dương Tuyết Ý dẫn anh đi kiểm vé vào trong, bỗng nghe Ứng Quân lạnh lùng nói:
"Dương Tuyết Ý, phải chăng tôi đã làm phiền cô? Rõ ràng ban đầu cô định hẹn người khác mà."
……
Làm sao lại có người đàn ông nào mà vừa điệu đà lại yếu đuối thế này chứ!
Dương Tuyết Ý thật sự rất muốn mắng anh ta một trận.
Ngày hôm đó cô cũng đã giải thích rồi, nhưng tiếc là Ứng Quân không chịu nghe.
Rõ ràng trước đây cô còn mỉa mai và châm chọc anh ta nặng hơn thế này nhiều, vậy mà Ứng Quân vẫn chưa từng giận dữ như lần này. Lần này thì lại như bị tổn thương nặng nề vậy.
Quả thật khi con người rơi vào cảnh khốn khó, họ dễ trở nên tự ti hơn, và từ đó lại trở nên nhạy cảm và yếu đuối hơn.
Thôi kệ đi, Dương Tuyết Ý nghĩ Ứng Quân đã đủ khổ rồi, cô cũng đành nhịn vậy.
Mặc dù là hội xuân giữa những ngày tháng ba ấm áp, nhưng tiết trời hôm nay lại thể hiện trọn vẹn ý nghĩa của câu "xuân lạnh giá buốt", cái lạnh bất chợt và tê tái của đầu xuân. Dương Tuyết Ý cảm thấy hơi rét, nên tiện thể ghé vào một quầy trưng bày di động của một thương hiệu thiết kế độc lập dạo xem. Và rồi cô bắt gặp một chiếc áo khoác hồng kiểu dáng dễ thương, khiến cô lập tức để mắt tới.
"Thương hiệu của chúng tôi chủ yếu nhấn mạnh vào sự độc nhất vô nhị." Nhân viên bán hàng là một cô gái rất nhiệt tình, "Mặc dù mỗi kiểu chỉ có một chiếc duy nhất, nhưng chúng tôi chủ yếu tập trung vào trang phục đôi. Mẫu của bạn có một chiếc dành cho nam tương ứng nữa đấy! Bạn có muốn mua một chiếc cho bạn trai luôn không?"
"Trang phục của chúng tôi là kiểu dáng rộng rãi freesize nên dáng người nào mặc cũng được. Nếu mua hai chiếc cùng lúc thì được giảm 40%, còn mua lẻ thì không được giảm giá đâu."
Ban đầu Dương Tuyết Ý vốn không định mua thêm một chiếc cho Ứng Quân, nhưng vừa nghe nói được giảm 40%, cô lập tức hào hứng hẳn lên. Nếu chia đôi với Ứng Quân thì chẳng phải là được mua rẻ hơn sao!
Chỉ là cô vừa mới quay đầu nhìn về phía Ứng Quân, còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe tên đáng ghét đó lạnh lùng nói —
"Không thể."
"……"
Ứng Quân lạnh lùng liếc nhìn Dương Tuyết Ý một cái: "Tôi ghét nhất là màu hồng, cả đời này tuyệt đối sẽ không mặc áo khoác màu này. Đừng nói là giảm 30%, dù có tặng miễn phí thì tôi cũng không thèm."
"….."
Được, được, được
Cậu thiếu gia hết thời dù sa sút vẫn là người biết giữ thể diện, đàn ông đích thực không mặc màu hồng cơ đấy.
Dương Tuyết Ý cũng hết cách, cuối cùng cô đành phải móc tiền ra mua chiếc áo nữ của mình với giá gốc.
May mà sau khi mặc vào thì ấm hẳn lên, chiếc áo khoác hồng hồng xinh xắn khiến cả người Dương Tuyết Ý trông như được bao phủ trong những đóa hải đường mùa xuân. Cô không kìm được liền lấy điện thoại ra tạo dáng dễ thương đủ kiểu, còn muốn kéo Ứng Quân lại chụp vài tấm selfie chung.
Tiếc là Ứng Quân lại tỏ vẻ chán ghét: "Dương Tuyết Ý, sao cô lại trẻ con như vậy hả."
Tuy miệng thì nói vậy nhưng cuối cùng Ứng Quân vẫn không rời đi, anh bị Dương Tuyết Ý kéo lại chụp mấy tấm ảnh chung không ít lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!