Chương 22: (Vô Đề)

Đồ chết tiệt Ứng Quân!

Dù cô có hiểu lầm đi chăng nữa thì anh ta cũng không thể nể mặt cô một chút, giả vờ ôm lấy cho có lệ sao?

Nhất định phải vạch trần à?

Dương Tuyết Ý mặt đỏ bừng, ngượng ngùng chạy trốn vào phòng ngủ chính. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, cô lại cảm thấy mình chẳng cần phải như vậy.

Lúc này, bên ngoài đang vang lên tiếng nước chảy, là tiếng Ứng Quân đang rửa bát.

Nghĩ đến việc thiếu gia cao cao tại thượng ngày nào, giờ đây đã sa sút đến mức chỉ có thể rửa bát với vẻ mặt lạnh tanh cho cô, thì cô còn gì phải ngại nữa chứ?

Anh ta cũng chẳng thấy ngượng gì cả!

Trước đây khi Ứng Quân còn giàu có, nếu cô mất mặt trước tên đáng ghét này thì thể nào cũng bị mỉa mai châm chọc. Nhưng bây giờ tình cảnh của Ứng Quân còn thảm hơn cô, lẽ ra Dương Tuyết Ý nên thoải mái hơn trước mặt anh ta mới phải!

Nghĩ vậy, Dương Tuyết Ý lập tức rút điện thoại ra, hào phóng chuyển cho Ứng Quân sáu nghìn tệ.

Giờ cô mới là chủ nhà!

Cô mới là người bỏ tiền!

Cô mới là nhà tài trợ đích thực, danh xứng với thực!

Cuối cùng cũng đến lượt Dương Tuyết Ý cô ngẩng cao đầu làm người rồi!

Sợ Ứng Quân không chịu nhận tiền, Dương Tuyết Ý như cơn gió lao vọt ra khỏi phòng. Ở bên ngoài Ứng Quân vừa rửa xong bát, anh ta đang chậm rãi rửa tay.

"Ứng Quân!" Dương Tuyết Ý chớp mắt tinh ranh, "Tôi không tìm thấy điện thoại đâu cả, dùng điện thoại anh gọi giúp tôi một cuộc đi!"

Ứng Quân chẳng nghi ngờ gì, dù hơi cau mày như thể thấy cô phiền phức nhưng vẫn lấy điện thoại ra. Vừa mở khóa xong, Dương Tuyết Ý liền nhanh như chớp giật lấy máy từ tay anh.

Cô thao tác cực kỳ nhanh, mở ngay WeChat, tìm ảnh đại diện của mình, ấn "Yêu cầu chuyển khoản" chớp nhoáng, xong mới thản nhiên trả điện thoại lại cho Ứng Quân.

"Rửa bát cũng sạch đấy." Dương Tuyết Ý chống nạnh, cô đắc ý vô cùng, cơn nghiện làm bà chủ lớn nổi lên, "Tiểu Ứng à, sau này phải tiếp tục cố gắng, khiêm tốn, đừng kiêu ngạo nóng vội, làm tốt công việc rửa bát và dọn dẹp của mình, phát huy ánh sáng và nhiệt huyết ở vị trí mới, biết chưa? Nếu anh làm tốt, bà chủ Dương tôi đây còn có thể cân nhắc thăng chức cho anh đấy!"

Ứng Quân hơi ngẩn ra, nét mặt đầy phức tạp: "Rửa bát mà cũng có thể thăng chức à? Cuối đường rửa bát còn có cơ hội phát triển sao?"

"Anh đừng lo mấy chuyện đó, người trẻ tuổi nên nói ít làm nhiều, đừng suốt ngày nghi ngờ cấp trên, phải biết làm việc thực tế, biết chưa!"

Dương Tuyết Ý làm ra vẻ sếp lớn đang thị sát công việc: "Tiền thì anh cứ nhận lấy, tôi là người nói một là một, tuyệt đối không để anh làm không công đâu. Sáu nghìn là phí lao động rửa bát và dọn nhà."

Quả nhiên sự hào phóng của cô khiến Ứng Quân ngạc nhiên thực sự. Anh cau mày nhìn chằm chằm vào điện thoại: "Dương Tuyết Ý, cô chắc chứ?"

"Tôi chắc chắn!" Dương Tuyết Ý nói đầy khí thế, "Thật ra theo logic thương mại thông thường, tôi nên trả cho anh một khoản đặt cọc trước, rồi chia nhỏ thanh toán, phần còn lại thì phải đợi anh rửa xong cả năm mới được nhận. Nhưng vì tôi tin tưởng anh nên mới hào phóng trả luôn cả năm trong một lần! Gặp được tôi đúng là phúc của anh đấy!"

"…" Ứng Quân xoa trán, nét mặt có chút méo mó dường như là quá xúc động, đến giọng nói cũng run run: "Không phải chỉ rửa một lần… mà là rửa cả năm? Sáu nghìn? Trả hết một lần luôn?"

Đúng vậy! Không phải công việc ngắn hạn chỉ rửa một lần, mà là một cơ hội dài hạn — rửa bát cả năm trời!

Nói một cách bình thường, bà Dương Mỹ Anh đã cho Ứng Quân ở nhờ nhà thuê sẵn rồi, việc Dương Tuyết Ý nấu ăn còn anh rửa bát cũng là phân công rất công bằng. Dù cho Dương Tuyết Ý không đưa cho Ứng Quân một xu nào cũng hoàn toàn hợp lý. Huống hồ bản thân cô hiện giờ cũng đang thất nghiệp, còn phải trả nợ tiền nhà nên chẳng dư dả gì. Việc cô nghĩ cách đặt tên khoản tiền cho hay ho để giữ thể diện cho anh ta, rồi đưa ra sáu nghìn tệ giúp đỡ đã là hết mức rồi.

"Bà nội trợ toàn thời gian chăm con làm việc nhà suốt mười năm, đến khi ly hôn cùng lắm cũng chỉ được bồi thường mười vạn, tính trung bình một năm chăm con làm việc nhà cũng chỉ được một vạn thôi. Còn anh thì không cần nấu ăn, không cần trông con, chỉ cần rửa bát dọn dẹp một chút, vậy mà tôi vẫn sẵn lòng trả anh sáu nghìn!" Dương Tuyết Ý liếc nhìn Ứng Quân, "Anh thấy mức giá này ổn rồi chứ?"

Ứng Quân khẽ mím môi, có lẽ nghĩ đến hoàn cảnh sa sút hiện tại của mình, anh hít sâu một hơi rồi nói: "Hài lòng thì hài lòng… chỉ là thấy số tiền này nhiều quá, không hay lắm. Tôi không cần đâu, hay là trả lại cho cô."

Dương Tuyết Ý thật sự xúc động.

Sau khi Ứng Quân nghèo đi anh đã trở nên biết điều hơn, hiểu được việc kiếm tiền vất vả thế nào, thậm chí còn nghĩ đến chuyện trả lại tiền cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!