Dương Tuyết Ý nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn động lòng trắc ẩn, cô cảm thấy nếu đuổi Ứng Quân vào lúc này thì thật sự quá tàn nhẫn và vô nhân đạo.
Ít nhất cũng nên để cậu thiếu gia đã hết thời này tập làm quen với cuộc sống nghèo khó trước đã; đợi đến khi anh ta có thể tự lực cánh sinh, đặt chân vững vàng hòa nhập vào xã hội thực tế này, rồi hẵng đuổi đi.
Đáng tiếc thay, tên đáng ghét như Ứng Quân dù đã sa cơ lỡ vận đến mức này rồi mà vẫn còn sĩ diện đến chết.
Dương Tuyết Ý đã chủ động gọi điện và chìa cành ô liu ra trước, vậy mà tên này ban đầu lại không chịu lập tức thuận nước đẩy thuyền, cứ như thể đang cố nén một hơi, nhất quyết phải giữ lưng thẳng làm người vậy.
Có lẽ anh ta không biết, cái quá khứ và hoàn cảnh hiện tại kia của anh, Dương Tuyết Ý sớm đã nắm rõ mồn một rồi!
Với tình trạng như anh ta bây giờ, nếu không thuê được phòng nhà Dương Tuyết Ý, thử hỏi ngoài kia làm sao tìm được một chủ nhà đáng tin như cô?
Phần lớn là sẽ gặp phải môi giới chui, bị lừa mất cả tiền cọc, còn điều kiện sống thì càng không thể nào bằng được nhà của Dương Tuyết Ý.
Nhưng cũng có thể hiểu được, từ trước đến nay là con cưng của trời, giờ rơi vào vũng bùn, muốn để Ứng Quân lập tức chấp nhận số phận đúng là khó thật.
Người ta nên để cho nhau một đường lui, nghĩ vậy nên Dương Tuyết Ý quyết định nể mặt mà nói dối một lần.
Quả nhiên, cô vừa bịa ra lý do nghe có vẻ đàng hoàng như "trong khu có kẻ theo dõi, tôi thấy sợ", vừa giữ thể diện cho Ứng Quân, anh ta lập tức thuận theo mà nhận lời leo xuống thang.
Tuy ngoài miệng vẫn còn cố chấp, không chịu lập tức đồng ý ngay, nhưng câu trả lời của Ứng Quân đã từ từ chối thẳng thừng ban đầu chuyển thành sự im lặng chấp thuận.
Thật không thể chịu nổi cái kiểu đàn ông cứ thích cứng đầu giữ thể diện như vậy, rõ ràng đã thua thiệt đủ điều rồi mà vẫn cứ giả vờ kiêu ngạo!
Người vui mừng nhất khi biết cô đồng ý để Ứng Quân ở lại chính là bà Dương Mỹ Anh: "Có Tiểu Dương ở đây, mẹ cũng yên tâm hơn."
"Nhà cậu ấy xảy ra chuyện như vậy, mẹ còn chưa kịp gặp Ứng phu nhân với Ứng tiên sinh nữa. Đúng lúc hôm đó mẹ ra ngoài có việc, kết quả là đứa tiểu tam kia ngang nhiên đến tận cửa. Đợi mẹ trở về thì cô ta đã dọn vào ở rồi, ngược lại còn đuổi Tiểu Quân ra ngoài, rồi sau đó đến lượt mẹ cũng bị đuổi đi luôn."
Bà Dương Mỹ Anh thở dài: "Mẹ chỉ không ngờ Ứng phu nhân cũng có thể nhẫn tâm bỏ mặc Tiểu Quân như vậy. Bây giờ thằng bé ở đây không có người thân thích, cái gì cũng không còn. Chúng ta đã cùng sống với nó hơn mười năm rồi, thật ra cũng coi như nửa người nhà. Sau này nếu có thể giúp đỡ gì thì cố gắng giúp một tay."
"Đứa trẻ này rất sĩ diện, mẹ nói giảm tiền thuê nhà mà nó cũng không chịu. Nhưng dù sao cũng ở chung một chỗ, sau này cuối tuần mẹ được nghỉ về nhà thì cũng có thể chăm sóc hai đứa nhiều hơn một chút, vẫn tốt hơn là để các con ở ngoài, khiến người lớn phải lo lắng."
……
Còn gọi là nửa người nhà nữa chứ?
Dương Tuyết Ý nhìn Ứng Quân vừa tan ca đêm trở về, vừa bước vào cửa đã theo thói quen khẽ ra lệnh bằng giọng trầm thấp: "Bật đèn." Cô lập tức cảm thấy muốn trợn trắng mắt với cái người gọi là "người thân" này.
"Vị thiếu gia này, nhà chúng tôi không lắp hệ thống nhà thông minh, không có điều khiển đèn bằng giọng nói đâu ạ."
Ứng Quân liếc nhìn Dương Tuyết Ý một cái, khóe môi mím chặt, nhưng trông như thể lười tranh cãi với cô nên anh không nói gì nữa.
Dương Tuyết Ý nghĩ đến cuộc đời thê thảm của Ứng Quân, nên cũng không trêu chọc anh nữa, cô chỉ giơ tay chỉ về phía bếp, ra vẻ thờ ơ nói: "Lúc nãy nấu hơi nhiều, nếu anh đói thì tiện thể ăn luôn đi."
Dương Tuyết Ý tất nhiên không phải thật sự nấu dư.
Cô chỉ là chợt nhớ đến cảnh tượng thê lương của Ứng Quân trong quán lẩu nhỏ, lặng lẽ ăn rau thừa giảm giá từ hôm trước, nên cảm thấy không đành lòng.
Cô là người không sợ cường quyền, nhưng lại rất dễ cảm thông và đồng cảm với kẻ yếu.
Dù gì thì Ứng Quân cũng là một bác sĩ, mà công việc bác sĩ thì cường độ cao như vậy, nếu ngay cả cơm cũng không ăn no, suốt ngày chỉ ăn mấy loại rau củ sắp hỏng thì sao mà chịu nổi?
Chỉ là đối với kiểu công tử nhà giàu như Ứng Quân, nếu thể hiện sự thương hại quá rõ thì đa phần lại khiến anh ta thấy khó chịu. Vẫn phải tìm một cái cớ hợp lý để anh ta không nghi ngờ gì, có thể thuận theo lý lẽ mà tiếp nhận tấm lòng âm thầm của Dương Tuyết Ý.
Quả nhiên sau khi nghe lời Dương Tuyết Ý nói, Ứng Quân dường như có chút bất ngờ, anh liếc nhìn cô một cái, rồi như thường lệ tiết kiệm từ ngữ chỉ đáp một câu: "Tôi không đói."
Ăn chút rau luộc nhạt nhẽo để qua đêm đó, chắc chắn là đói đến mức ngực dán sát lưng rồi còn gì!
Vậy mà vẫn còn làm ra vẻ bình thản nói mình không đói, Ứng Quân đúng là… một "nhân tài" hiếm có đấy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!