Chương 20: (Vô Đề)

Trước câu chất vấn của Dương Tuyết Ý, câu trả lời của bà Dương Mỹ Anh thật sự khiến người ta tuyệt vọng, chẳng khác gì mẫu đáp án của một bộ đề sai tổng hợp.

"Đúng, mẹ cho cậu ấy ở đó đấy. Nhà cậu ấy gặp chuyện nên không thể tiếp tục ở biệt thự bên kia nữa, mẹ đang định nói với con đây."

"Thì để anh ta ở khách sạn đi chứ ạ!"

"Khách sạn thì sao mà ở lâu được? Vừa lạnh lẽo lại không có hơi người." Bà Dương Mỹ Anh nói như lẽ đương nhiên, "Hơn nữa khách sạn đắt đỏ quá, Tiểu Quân bây giờ chắc cũng không có nhiều tiền như vậy."

"Huống hồ mẹ đâu có cho cậu ấy ở miễn phí. Cũng là thu tiền thuê nhà đàng hoàng mà, chỉ là giảm giá một chút cho cậy ấy thôi."

Bà Dương Mỹ Anh nói như lẽ đương nhiên: "Nhà mới của chúng ta để không cũng phí, cho Tiểu Quân thuê là hợp lý. Cậu ấy là người mình biết rõ, sạch sẽ, gọn gàng, thói quen sinh hoạt tốt, cho cậu ấy thuê không lo làm bẩn hay hỏng nhà. Hơn nữa chỗ này cách bệnh viện của cậu ấy chỉ mấy phút đi bộ, ở đây rất tiện."

"Bây giờ nhà cậu ấy xảy ra chuyện, không thể quay về biệt thự được nữa, vốn dĩ đã phải thuê nhà ở bên ngoài. Cậu ấy một thân một mình, cô đơn lẻ loi, mà mẹ chăm đã chăm sóc cậu ấy cả chục năm nay, gần như đã coi là con trai rồi nên mẹ không đành lòng mặc kệ."

Dương Tuyết Ý suýt nữa bị cái lý thuyết "con nào cũng là con" của mẹ mình chọc cười đến tức nghẹn.

Bà Dương Mỹ Anh vẫn cố chấp không chịu hiểu: "Hơn nữa cậu ấy ở đây thì ảnh hưởng gì đến con? Con chẳng phải đang ở ký túc xá công ty sao? Con không ở, mẹ cũng đi làm giúp việc ăn ở tại chỗ, căn nhà này vốn dĩ cũng để không mà thôi."

Bà Dương Mỹ Anh nói với giọng nhẹ tênh: "Mẹ tính cho cậu ấy thuê, tiền thuê còn có thể phụ thêm cho con, chúng ta cũng đỡ áp lực trả nợ, con cũng không phải vất vả quá."

Kế hoạch nghe thì cũng hợp lý đấy, nếu như Dương Tuyết Ý không phải đang trong tình trạng… không có chỗ nào để ở.

Nhưng chuyện đó tất nhiên không thể để mẹ cô biết — rằng cô đã bốc đồng nghỉ việc mà chưa tính đường lui.

"Ký túc xá công ty giờ bắt đầu thu phí rồi! Con phải chuyển về nhà mới ở!"

Chỉ là Dương Tuyết Ý không ngờ tới, dù cô đã bịa ra một cái cớ nhưng bà Dương Mỹ Anh vẫn chẳng hề lay chuyển: "Thế chẳng phải càng tốt sao? Con ở phòng chính, cậu ấy ở phòng khách."

"Con sống một mình mẹ không yên tâm, có thằng bé ở đó thì vừa hay. Nhỡ con có chuyện gì cũng có người để ý, còn tránh được việc con ở một mình rồi sinh hoạt đảo lộn, thức đêm suốt, chẳng có ai quản lý cả."

Thế thì càng không được!

"Con mới là người không yên tâm khi phải ở chung với anh ta đấy!"

Dương Tuyết Ý lập tức tuôn một tràng, không chút khách khí mà bôi xấu nhân phẩm người ta: "Con sợ anh ta có ý đồ xấu với con! Mẹ đừng có nói kiểu "nó chắc chắn không như thế", biết người biết mặt không biết lòng, mẹ có dám đảm bảo chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì không? Lỡ đâu một đêm nào đó anh ta mất kiểm soát thì sao? Khi đó con phải làm sao đây?"

"Đừng nói với con mấy câu kiểu như coi như chăm sóc một con mèo hay chó hoang. Nhận nuôi mèo chó hoang còn phải triệt sản đấy. Chẳng lẽ con có thể tịch thu "dụng cụ gây án" của Ứng Quân để mang đi triệt sản à?"

"Anh ta không ưa gì con, nhưng nhỡ đâu lại thèm khát sắc đẹp của con thì sao? Đàn ông mà, khả năng kiềm chế đâu có giỏi đến thế. Con lại xinh thế này, dáng lại chuẩn, mà anh ta lại là một người đàn ông bình thường, ngày nào cũng sống chung với con, rất dễ bị sức hấp dẫn của con tấn công, mê mẩn đến mức đầu óc nóng lên rồi mất hết lý trí."

Để khỏi phải ở chung với Ứng Quân, Dương Tuyết Ý nhân lúc anh ta còn trong phòng tắm, ra sức bóp méo sự thật, nói hăng say đến mức không nhận ra tiếng máy sấy tóc trong phòng tắm đã dừng lại từ lúc nào.

Cô đang nói đến khô cả miệng, vừa ngẩng đầu lên thì mới phát hiện Ứng Quân không biết đã ra khỏi phòng tắm từ lúc nào. Anh mặc đồ ở nhà, tựa vào tường, ánh mắt sâu thẳm, gương mặt không biểu cảm, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Dương Tuyết Ý, cũng không rõ anh ta đã nghe bao lâu rồi.

"Dương Tuyết Ý."

Nhân vật chính xuất hiện, ngược lại khiến Dương Tuyết Ý có chút chột dạ. Cô ra sức xua đi những hình ảnh kinh dị cấp hạn chế vừa thấy trong phòng tắm, vội vàng cúp máy, không dám nhìn thẳng vào mắt Ứng Quân, chỉ cố tỏ ra mạnh miệng mà lớn tiếng quát: "Anh làm gì?"

Dù không nhìn Ứng Quân, nhưng chỉ cần nghe giọng thôi, Dương Tuyết Ý đã có thể tưởng tượng ra cái bản mặt đầy vẻ giễu cợt của tên đáng ghét kia rồi.

"Không phải cô mới là người nên bị tịch thu hung khí gây án à?"

Cái gì vậy chứ! Vô lý đến mức không thể tin nổi!

"Tôi là con gái, tôi thì có hung khí gì chứ?"

Thứ đáp lại Dương Tuyết Ý là giọng nói lạnh lẽo đến rợn người của Ứng Quân: "Đôi mắt của cô chính là hung khí gây án."

"Vừa rồi cô dùng cái ánh mắt dơ bẩn đó nhìn cái gì, cô tự mình biết rõ chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!