"Cậu bị mẹ tra khảo đấy à?"
Có lẽ vì sắc mặt của Dương Tuyết Ý khi xem tin nhắn trên điện thoại trông thật khó coi, nên mới khiến Kiều Thiến Thiến hiểu lầm như vậy.
"Cậu đi du lịch bị bà ấy phát hiện rồi à? Nhưng chẳng phải mẹ cậu đang đi công tác ở nước ngoài sao?"
Mẹ của Dương Tuyết Ý đúng là đang ở châu Âu, cũng có thể xem là đi công tác, nhưng lại hơi khác một chút so với kiểu công tác kinh doanh mà người ta thường tưởng tượng.
Mẹ của Dương Tuyết Ý là bảo mẫu nội trú, đã làm việc trong nhà chủ hiện tại suốt mười hai năm. Năm nay vợ chồng nhà chủ sang châu Âu tham dự hội chợ ngành nghề, dự kiến đi suốt một tháng. Vì thật sự không quen ăn đồ phương Tây nên đã đưa mẹ của Dương Tuyết Ý đi cùng. Ngoài việc chăm lo sinh hoạt hằng ngày cho chủ, cũng xem như một phúc lợi dành cho nhân viên lâu năm — có thể nhân tiện du lịch châu Âu một chuyến.
Dương Tuyết Ý lần này xin nghỉ phép năm để đi Nhật Bản, quả thực vì muốn tránh những phiền phức không cần thiết nên đã không nói với mẹ cô.
Sự im lặng ngắn ngủi của cô khiến Kiều Thiến Thiến chắc chắn thủ phạm chính là: "Cái tên đáng ghét đó mách lẻo với mẹ cậu rồi à."
Dương Tuyết Ý sững người một chút: "Cũng không hẳn là vậy."
"Sao lại không hẳn? Ngoài con trai nhà chủ chỗ mẹ cậu làm bảo mẫu ra thì còn ai nữa?" Kiều Thiến Thiến bĩu môi. "Trước kia cậu ta chẳng phải cũng toàn nhắm vào cậu sao? Tớ quen cậu đến giờ, cậu mắng cậu ta ít nhất ba lần mỗi tuần, mỗi năm bị cậu ta chọc khóc ít nhất một lần. Lần này cậu sang Nhật du lịch, ngoài nghỉ phép với tán tỉnh Lý Quân Tín ra thì chẳng phải cũng nhờ phúc của cậu ta sao?"
Câu này của Kiều Thiến Thiến thật ra cũng không sai.
Từ năm mười lăm tuổi Dương Tuyết Ý đã chuyển vào sống trong phòng giúp việc của mẹ. Mẹ cô đã làm việc chăm chỉ cho nhà chủ suốt mười hai năm, còn cô thì sống nương nhờ người khác trong căn phòng giúp việc ấy suốt mười năm.
May mà tình cảnh này cuối cùng cũng sắp kết thúc, Dương Tuyết Ý đã làm việc quên ăn quên ngủ để tiết kiệm tiền, cùng mẹ góp đủ khoản tiền đặt cọc cho một căn hộ nhỏ. Chỉ cần đợi đến tháng sau là có thể nhận nhà rồi.
Vốn dĩ khoảng thời gian chuyển tiếp một tháng này Dương Tuyết Ý có thể ở lại ký túc xá dành cho nhân viên công ty. Nhưng ký túc xá lại đột ngột thông báo sẽ được cải tạo sửa chữa, môi trường thi công ồn ào và hỗn loạn khiến cô quyết định dọn ra sớm.
Vì vậy, trong tháng chuyển tiếp này cô chỉ có thể quay lại sống ở phòng giúp việc trong biệt thự. Nếu còn người khác ở đó thì cô còn có thể chịu đựng được, nhưng hiện giờ vợ chồng chủ nhà đã đưa mẹ của Dương Tuyết Ý ra nước ngoài, trong biệt thự chỉ còn lại cô và cậu con trai đáng ghét của chủ nhà.
Nếu Dương Tuyết Ý không sang Nhật thì hằng ngày cô sẽ phải chạm mặt với người đó.
Nhưng điều mà cô hoàn toàn không ngờ tới là tên đáng ghét đó lại cũng xuất ngoại sang Nhật, xui xẻo làm sao Dương Tuyết Ý lại tiếp tục chạm mặt hắn.
Loại thần kim mà thợ mỏ vàng đào mười năm còn chưa ra, vậy mà Dương Tuyết Ý vừa đào đã gặp, không chỉ một lần mà đến hai lần, một lần ở trong nước, một lần ở Nhật Bản, mà lại còn là… cùng một khối đó chứ!
"Cậu nói hai người đã sống chung mười năm rồi, dù không thể coi như người thân thì ít nhất cũng xem như hàng xóm chứ? Có thù oán gì sâu nặng đến mức không thể hóa giải sao?"
Kiều Thiến Thiến vẻ mặt đầy thắc mắc: "Cái anh chàng đó trông thế nào? Tên là gì? Có ảnh không? Nghe qua thì gia đình có vẻ khá giả đấy, biết đâu tớ còn quen nữa cơ. Mà cho dù không quen, tớ nghe cậu chửi anh ta bao nhiêu năm nay, cảm giác như kiểu thân quen từ lâu rồi ấy, tớ tò mò không biết rốt cuộc mặt mũi ra sao. Nhưng mà theo thuyết "tâm sinh tướng" thì khả năng cao là trông cũng chẳng ra gì đâu nhỉ."
Dương Tuyết Ý phẩy tay: "Thôi đi, đừng nhắc đến anh ta nữa, mất hết cả khẩu vị."
Cô không hề cảm thấy việc mẹ mình làm giúp việc nội trú là điều gì đáng xấu hổ, chỉ đơn thuần là cô không muốn dính dáng đến Ứng Quân, vì vậy chưa bao giờ nói với ai rằng mẹ mình làm giúp việc tại nhà họ Ứng. Ngay cả người bạn thân nhất là Kiều Thiến Thiến cũng chỉ biết công việc của mẹ Dương Tuyết Ý, chứ không biết cụ thể ai là chủ thuê.
"Đúng rồi, ngắm trai đẹp đi." Kiều Thiến Thiến không mảy may nghi ngờ, cô ấy lại cầm máy ảnh lên và bắt đầu lật xem những bức ảnh chụp lén Ứng Quân trước đó. Rất nhanh sau đó cô ấy không ngớt lời khen ngợi, khen đối phương có tỷ lệ vàng, lại khen gương mặt lên hình đẹp, đẹp đến mức kỳ lạ, chỉ tiếc là không có cơ hội chụp thêm vài tấm nữa.
"Đẹp chỗ nào chứ?" Lần này Dương Tuyết Ý không nhịn được mà bật thốt lên, "Mặt mũi lúc nào cũng hằm hằm, nhìn là biết tính tình chẳng ra gì."
"Cái này gọi là có khí chất! Có cảm giác xa cách! Cậu không hiểu kiểu cụm từ đoá hoa cao lãnh à?"
Kiều Thiến Thiến không phục, cô ấy quyết liều mạng nói lý với Dương Tuyết Ý: "Cậu sao lại ác cảm với trai đẹp như vậy chứ? Có phải vì mẹ cậu cấm yêu đương, canh chừng nghiêm ngặt suốt bao năm nay nên cậu bị lệch lạc rồi không?"
Sau khi nói xong, Kiều Thiến Thiến lại vỗ nhẹ vào Dương Tuyết Ý: "Tất nhiên là tớ cũng hiểu lập trường của mẹ cậu thôi. Dù sao thì chuyện của ba cậu cũng là bài học trước mắt rồi. Bà ấy sợ cậu yêu đương rồi lấy nhầm người thì cả đời sẽ bị hủy hoại."
"Nhưng thật ra không yêu đương cũng chẳng sao cả. Tuổi xuân tươi đẹp như vậy hoàn toàn có thể tìm một người đàn ông để vui chơi, ngủ với nhau cho biết, đâu nhất thiết phải sống với anh ta cả đời."
Nói đến đây vẻ mặt của Kiều Thiến Thiến đầy tiếc nuối như thể hận rèn sắt không thành thép, nhìn chằm chằm vào gương mặt của Dương Tuyết Ý: "Nếu tớ có nhan sắc như cậu, sớm đã trở thành một yêu cơ khuynh quốc khuynh thành, khuấy đảo cả Vinh thành một trận mưa máu gió tanh rồi. Làm gì có chuyện theo không được một thằng đàn ông chứ?"
Cô ấy chỉ tay vào tấm ảnh của Ứng Quân trong máy ảnh: "Nếu tớ mà có nhan sắc như cậu, cậu tin không, tối nay người đàn ông này sẽ nằm trên giường của tớ rồi."
Dương Tuyết Ý liếc nhìn khuôn mặt của Ứng Quân trong máy ảnh, cô biết rằng Kiều Thiến Thiến thực sự không hề nói quá. Ứng Quân tuy con người không ra sao, tính tình tồi tệ, nhân cách cũng kém, nhưng ngoại hình thì đúng là xuất sắc đến mức khó tin. Khi ông trời tạo ra con người rõ ràng đã thiên vị anh ta quá mức, ngũ quan sắc sảo, đường nét gương mặt hoàn hảo, ánh mắt kiêu ngạo và lạnh lùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!