"Ứng Quân."
Tuy đã thắng trận đấu, nhưng tâm trạng của Ứng Quân có thể nói là tệ đến đáy vực. Vừa bước vào phòng thay đồ trong nhà thi đấu, anh đã đụng ngay phải Chung Thiên đang lau mồ hôi và thay áo đấu.
Trái ngược hoàn toàn với Ứng Quân, tuy Chung Thiên cuối cùng thua anh gần mười điểm, nhưng vẻ mặt lại vô cùng rạng rỡ.
"Cậu có thấy không, cô em khóa dưới vừa rồi cổ vũ tôi suốt cả trận ấy." Chung Thiên đắc ý nói, "Xinh thật đấy, mấy lần sinh hoạt cựu sinh viên trước sao chưa từng gặp qua nhỉ?"
Lúc này, điều Ứng Quân không muốn nghe thấy nhất chính là tin tức liên quan đến Dương Tuyết Ý.
Đáng tiếc là Chung Thiên hoàn toàn không nhận ra sự phản cảm của Ứng Quân, vẫn đắm chìm trong sự phấn khích của mình: "Hiếm khi có em gái khóa dưới cổ vũ cho tôi nhiệt tình như vậy, đến nhìn cậu một cái cũng chẳng buồn, con mắt của em ấy đúng là không tệ."
"Giả làm học muội thôi." Ứng Quân lạnh lùng nói, "Không phải sinh viên trường mình. Cổ vũ cho cậu cũng chẳng có ý tốt gì đâu. Không phải vì cậu, mà là để thu hút sự chú ý của người khác thôi."
"Tôi thấy cậu là đang ghen thôi." Chung Thiên cười hì hì, ánh mắt cười như hồ ly liếc nhìn Ứng Quân một cái, "Vốn dĩ nếu tôi thắng thì có thể đường hoàng mời cô ấy đi ăn, ai ngờ cậu không nể mặt tí nào, chẳng nhường cho tôi lấy một điểm, giờ tôi chẳng còn mặt mũi nào đi xin cách liên lạc nữa. Thế là hết hy vọng thoát kiếp độc thân rồi, cậu phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi đấy, cậu…"
Ứng Quân thẳng thừng cắt lời Chung Thiên: "Tôi không có ý định đổi nghề."
"Yên tâm đi, tôi không có ý định chiêu mộ cậu đâu." Chung Thiên cười hì hì, "Nếu không thì danh hiệu trai đẹp số một công ty của tôi chẳng phải sẽ phải nhường lại cho cậu à?"
Ứng Quân đang đặt điện thoại vào trong tủ đồ, Chung Thiên mắt tinh liếc qua liền thấy bên trong vậy mà lại chất một đống sách: "Sao còn có người để quên cả đống sách trong cái tủ đồ này vậy chứ?"
Sinh viên nam đại học thường hay quên trước quên sau, trước đây mở tủ đồ ra thấy có đồ bị bỏ quên cũng là chuyện hết sức bình thường.
Chung Thiên khá chu đáo: "Cần tôi mang đến phòng nhận đồ thất lạc không?"
"Không cần, là của tôi." Kết quả là Ứng Quân từ chối mà không cần đến một giây suy nghĩ, như thể không muốn để Chung Thiên nhìn thấy những quyển sách đó, nói xong liền muốn lập tức đóng cửa tủ lại.
Chung Thiên có chút nghịch ngợm, như thể cố tình muốn đối đầu với Ứng Quân vậy, nhân lúc cánh cửa tủ chưa kịp đóng lại, anh ta mắt nhanh tay lẹ rút ra một quyển sách.
Tưởng rằng đó là sách chuyên ngành y học, ban đầu Chung Thiên còn định trêu chọc Ứng Quân quá nghiêm túc với công việc, về dự lễ kỷ niệm trường mà cũng mang theo sách. Nhưng khi lật đến bìa sách nhìn thoáng qua, cậu sững người, giọng nói có chút kinh ngạc: "Cậu đọc cái này à?"
Lúc này Ứng Quân mới liếc mắt nhìn bìa quyển sách trong tay Chung Thiên, trên đó là hình một chiếc cà vạt, tên sách là Fifty Shades of Grey(50 sắc thái), trông giống như một cuốn tiểu thuyết văn nghệ.
Thứ mà Dương Tuyết Ý chọn xem như cũng có chút ổn.
Ứng Quân khẽ nâng mí mắt lên: "Không được sao?"
Chung Thiên nghẹn lời một chút: "Cũng không phải là không được. Chỉ là… cậu thích thể loại này à? Đây là một cuốn từng nổi tiếng cách đây mười năm, nói về mối quan hệ ngược luyến kiểu SM…"
Ứng Quân cũng khựng lại một chút, không biết có phải vì bị Chung Thiên vạch trần như thế mà trông anh có vẻ rất muốn đánh người. Nhưng cuối cùng anh vẫn cắn răng nhận, sắc mặt khó coi: "Tôi đọc có phạm pháp không?"
Ứng Quân cảm thấy Dương Tuyết Ý thật sự nên bồi thường mình khoản phí tổn thất danh dự cho anh.
Cô ta toàn đọc mấy thứ gì đâu không.
Không biết cả ngày trong đầu cô ấy nghĩ cái gì nữa, còn nói là tài liệu học tập, học cái kiểu này sao?
Cô ấy lại hứng thú với mấy thứ thế này, khẩu vị đúng là… khá đặc biệt đấy…
Chung Thiên không biết những gì đang diễn ra trong đầu Ứng Quân, anh ta vẫn còn trêu chọc với vẻ mặt đầy hứng thú: "Cậu nhìn bề ngoài đúng là quang minh lỗi lạc, mà sao lại đọc thứ này cơ chứ! Chậc chậc chậc, bác sĩ Ứng à, cậu chơi cũng hơi táo bạo đấy nhé, coi chừng sụp đổ hình tượng đấy."
"Rốt cuộc cậu muốn nói gì với tôi?" Ứng Quân mặt lạnh tanh, chỉ có thể dùng thái độ thờ ơ để che giấu nỗi ngao ngán trong lòng, làm như không hề bận tâm đến những tin đồn vô lý đang bủa vây quanh mình. Anh điềm tĩnh đóng cửa tủ đựng đồ lại, không chút biểu cảm nhìn chằm chằm vào Chung Thiên: "Nói thẳng vào vấn đề đi."
"Trọng điểm là thế này, gần đây bên công ty Y Dịch Hành của chúng tôi đang chuẩn bị phối hợp với một số đơn vị dịch thuật để triển khai chương trình đào tạo phiên dịch. Cậu học trường quốc tế từ nhỏ, tiếng Anh và tiếng mẹ đẻ như nhau, lại còn có nền tảng chuyên ngành y nữa."
Chung Thiên không nhắc gì đến cuốn sách nữa, mà chuyển sang dụ dỗ: "Cậu cứ qua đây dạy vài buổi tiếng Anh chuyên ngành y cho học viên đi, dạy thay mấy tiết thôi mà, tiền công tôi lo!"
Lúc này Ứng Quân chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện để còn đi tắm, anh liền cau mày từ chối ngay: "Không phải vấn đề tiền bạc, tôi không có thời gian, công việc bận lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!