Chương 15: (Vô Đề)

Dương Tuyết Ý gần như không thể tin nổi đây lại là lời do Ứng Quân nói ra.

Chẳng lẽ Ứng Quân đã uống rượu sao?

Nhưng ở khoảng cách gần như thế này, Dương Tuyết Ý chỉ ngửi thấy mùi nước hoa nam lạnh nhạt trên người anh, hoàn toàn không có chút mùi rượu nào.

"Ứng Quân! Anh điên rồi sao?!"

"Không có," Ứng Quân trông vô cùng bình tĩnh,

"Cô thích tôi như vậy, tôi cũng thấy cảm động. Nghĩ tới chuyện tặng cho cô một đứa con, thì cũng không phải là không thể…

chỉ là không biết một lần có thành công hay không thôi."

Ứng Quân cúi đầu, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Dương Tuyết Ý, như pháo hoa nổ tung trong khoảnh khắc —

"Nếu một lần không được… thì thử thêm vài lần nữa."

Aaaaaa!!!!

Dương Tuyết Ý chỉ muốn lắp ngay một cánh cửa cuốn cho đôi tai mình, lập tức đóng lại không tiếp khách!

Đây chẳng phải lời thoại trong mấy phim xx sao! Chỉ nghe thôi mà Dương Tuyết Ý đã cảm thấy hai tai mình như đống cỏ khô giữa mùa thu hanh bị bén lửa, lửa cháy bùng lên lan nhanh đến mức không thể kiểm soát nổi.

Ứng Quân chắc chắn là điên thật rồi.

Chẳng trách mấy tên b**n th** giết người hàng loạt thường ngày trông đều đạo mạo nghiêm túc, Ứng Quân bề ngoài nhìn thì chính trực, nho nhã như ánh dương trong sáng, nhưng có khi bên trong đã sớm bị dồn nén đến vặn vẹo rồi.

Bây giờ anh ta còn không thèm diễn nữa!

Tội nghiệp Dương Tuyết Ý chỉ giỏi "võ mồm", giờ thì có gan đâu mà làm càn nữa. Cô chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện làm Ứng Quân thấy ghê rồi bỏ chạy.

Lúc này, điều duy nhất cô muốn là chạy ngay đi, càng tránh xa Ứng Quân càng tốt!

Đừng nói là còn muốn đáp lại lời "tỏ tình" của Ứng Quân, sau này chỉ cần nhìn thấy anh ta từ xa, Dương Tuyết Ý chắc chắn sẽ rụt đuôi mà né đường khác đi luôn!

"Ứng Quân! Anh bình tĩnh lại cho tôi!!"

Dương Tuyết Ý sốt ruột đến mức suýt nữa ngửa mặt thề thốt: "Tôi nghĩ kỹ rồi, anh đúng là bác sĩ, lời anh nói quả thật không sai chút nào, rất có thể tôi đã mắc chứng "đào hoa điên"! Sự mê luyến và thích anh của tôi, có khi đều là do bệnh mà ra, không tính là thật. Để tránh gây ra sai lầm nghiêm trọng, anh dừng lại trước đi!"

Cô sợ đến mức giọng nói cũng run rẩy: "Ngày mai tôi sẽ đến đăng ký khám khoa chuyên gia ngay, lập tức đi kiểm tra đầu óc!"

Từ nãy đến giờ, Dương Tuyết Ý vì quá xấu hổ và căng thẳng mà nhắm chặt mắt lại, giờ thì gần như nói năng lộn xộn không thành câu nữa—

"Ứng Quân! Thật ra tôi vừa mới bình tĩnh suy nghĩ lại rồi! Cảm thấy vẫn nên đổi một người khác làm ba của con mình thì tốt hơn!"

"Nghĩ kỹ lại thì anh có khá nhiều vấn đề, gene cũng không được tốt lắm, mặt lúc nào cũng lạnh tanh, không biết còn tưởng bị liệt mặt đấy!"

"Bác sĩ ngày nào cũng tăng ca, bận muốn chết, sau này sinh con cho anh chắc chắn tôi sẽ phải nuôi con như góa phụ! Trẻ con cả ngày không có cha bên cạnh là bất công với nó, loại người như anh không phù hợp làm ba của con tôi đâu!"

……

Dương Tuyết Ý nhắm tịt mắt lại, liến thoắng nói một tràng linh tinh, mãi không thấy phản ứng gì thì cô mới đánh bạo len lén mở mắt ra.

Lúc này cô mới phát hiện, vừa rồi vì quá căng thẳng nên hoàn toàn không nhận ra, thật ra không biết từ lúc nào Ứng Quân đã sớm buông lỏng sự kiềm chế với mình rồi.

Lúc này, người đàn ông kia đang ngồi trên chiếc ghế trước bàn học của Dương Tuyết Ý, đó chỉ là một chiếc ghế rẻ tiền, vậy mà khi được Ứng Quân ngồi lên, lại khiến người ta có ảo giác như đó là một chiếc ghế giám đốc đắt tiền.

Anh ta cứ thế ngồi vắt chân chữ ngũ, mấy chiếc cúc áo sơ mi trước đó cố tình cởi ra nay đã được cài lại từng chiếc một cách ngay ngắn chỉnh tề, như thể sợ bị Dương Tuyết Ý "giở trò" trong căn phòng bảo mẫu này vậy. Cúc áo cài chặt đến mức kín không kẽ hở, nghiêm cẩn không chút sơ suất. Mà chủ nhân của những chiếc cúc ấy giờ đây đang khoanh tay trước ngực, khí chất lạnh lùng, khuôn mặt đầy vẻ giễu cợt nhìn chằm chằm Dương Tuyết Ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!